24/06/2025
Vì vậy, con trai tôi đã đứng như thế suốt mười phút.
Chỉ vậy thôi:
… chỉ đứng nhìn. Không nói lời nào.
Chỉ một tấm lưng bé xíu và đôi tay đút túi, như thể đang cố giữ cả thế giới lại bên trong.
Người đàn ông lái chiếc máy cày kia là ông nội của thằng bé.
Còn mảnh đất này? Đã thuộc về gia đình tôi suốt bốn thế hệ.
Nó mặc chiếc áo này vì đã năn nỉ tôi cho bằng được.
Tôi từng cho con xem một bài đăng trên Tedooo của một nghệ nhân Cricut, người đã thiết kế mẫu chữ:
“Không có nông dân. Không có lương thực. Không có tương lai.”
Và nó bỗng dưng im lặng.
Chỉ lát sau, nó hỏi tôi có thể dùng tiền trong ống heo để mua chiếc áo ấy không.
Tôi nhắn cho người bán và kể lý do vì sao thằng bé muốn có chiếc áo.
Cô ấy đã thêm tên của con tôi bằng những chữ nhỏ xíu phía dưới cổ áo, không tính thêm phí.
Cô bảo, gia đình cô cũng làm nông.
Chồng tôi gọi đó là “mùa vụ cho những ngày mưa” —
Khoản thu nhập từ những món đồ thủ công ấy giúp đỡ mỗi khi máy cày hư hay cuộn cỏ khô bị mốc do bão lớn.
Nhưng chuyện này… lại khác.
Đây là con trai tôi, mới năm tuổi,
nhưng đã nhận ra điều mà đến người lớn đôi khi còn không dám nói thành lời.
Rằng người ta không nhìn thấy chúng tôi.
Rằng họ quên mất thức ăn bắt đầu từ đâu.
Rằng đôi khi chúng tôi bị cười nhạo vì bàn tay chai sần hay mang ủng vào siêu thị.
Nhưng con thấy điều đó. Và con tự hào. Còn tôi thì tự hào về con.
Và đâu đó, giữa những chiếc áo thêu tay, những chú bò đan len, và con đường bụi bặm của một trang trại đang làm việc miệt mài,
chúng tôi đang nuôi dạy một đứa trẻ biết điều gì là quan trọng.
Tôi không biết ai cần nghe điều này,
nhưng hãy tiếp tục tạo ra những điều mang theo câu chuyện.
Vẫn có ai đó đang nhìn.
Và đang ghi nhớ.
Nguồn: Fabiano Zoz