23/12/2024
Có bữa ngồi nhìn hoàng hôn trôi qua trên mé sông, mình chợt nghĩ, đời mình có gì mà phàn nàn. Từ lúc sinh ra tới giờ, mọi thứ đã sắp đặt sẵn, từ cái mương nước đục lè trước nhà cho mình mớ tuổi thơ bì bõm, tới hàng bông bụp đỏ chói mà hồi nhỏ tụi mình từng giành nhau mấy cánh bông ngọt.
Đời chưa từng dẹp đường cho mình bước, nhưng lúc nào cũng để lại dấu chân người trước, chỉ việc đi theo. Lúc nắng gắt thì gặp cây bự, lúc mưa dầm thì có cái lá dừa rơi xuống, che được cái đầu. Mấy thứ đó nhỏ xíu, nhiều khi người ta không để ý, mà nó chắp vá hết cả một đời.
Rồi mình cũng biết ơn chính mình nữa. Biết ơn vì không ngồi hoài một chỗ để nhìn đời trôi qua. Có bữa mình gánh một bó rau lớn đi chợ, đứng dưới cái nắng chang chang tới đổ mồ hôi mà vẫn cười, vì biết rau đó bán xong là bữa cơm má con có thêm miếng thịt.
Những cái mình làm cho đời, nghe thì nhỏ, nhưng bù qua sớt lại, đời lại đầy đủ hơn. Mấy người mình từng giúp, có khi quên mất tiêu mình rồi, nhưng hổng sao, mình chỉ mong họ nhớ cái cảm giác ấm lòng bữa đó, để người ta cũng giúp người khác như vậy.
Năm nay, trời thương, đời cũng không bạc, mình còn ngồi đây ngó mặt sông, lòng không héo hắt là đã quá chừng may mắn. Mấy chuyện qua rồi, giờ nhớ lại, như một cuộn phim cũ, có khúc sáng, có khúc mờ, mà cảnh nào cũng thấm đẫm mùi đời.
Đầu năm, mình còn nghĩ, sao mà khó quá. Cái khó nó bám riết như bóng nắng trưa hè, rọi hoài hông chịu buông. Nhưng giờ nhìn lại, mới thấy đời không phải chỉ toàn nắng rát. Có những ngày mình ngồi thở dài, tưởng như hổng còn cách nào bước tiếp, thì có người mua cái ly chè đậu qua, nói: “Ăn đi, ngọt một chút cho dễ chịu.” Có những bữa chiều tan tầm trời dầm mưa, áo quần ướt hết trơn, mình được cô bán tạp hóa ở góc đường mượn cái áo của thằng con trai, nói: “Lạnh mà, thay vô đi.”
Mình thấy là, đời chắc cũng như cái năm này, mình cứ ngỡ nó chật hẹp, mà cuối cùng vẫn có chỗ để mình tạm dựa. Cũng nhờ vậy, mình còn sống sót qua hết mùa này tới mùa khác. Có bữa ngó lại cái bóng mình in trên mặt đất, tự thấy biết ơn vì đã không gục ngã.
Tới giờ, mình không dám nói mình đã làm được cái gì lớn lao, nhưng ít nhất, mình chưa từng đánh ai đau, chưa từng làm ai phải cúi đầu đi ngang qua mình. Đời người, sống vậy thôi cũng đã thấy mát lòng. Vì rốt cuộc, cái đáng giá nhất của một đời người, có lẽ là những gì mình để lại trong lòng người khác, chớ không phải là những gì mình cất giữ cho riêng mình.
Mỗi chuyện mình làm, dù nhỏ xíu, cũng đủ để mình biết ơn chính mình. Biết ơn vì một năm qua, mình còn dám bước ra ngoài, còn biết thương, biết giúp, biết cười với người ta. Đời này, sống được tới chừng nào thì nên gắng mà để lại chút gì đó, dù chỉ là một ánh mắt tử tế, một câu nói nhẹ nhàng. Vì thiệt tình, sống lành lặn qua một năm đã khó, mà giữ được lòng mình không chai sạn, không lạnh lùng, lại càng khó hơn.
Một năm qua, có nắng có mưa, có vui có buồn, nhưng sau hết, con vẫn thấy mình được sống, là đã đủ đầy lắm rồi.
Cám ơn đời, cám ơn mình. Mọi thứ vừa vặn lắm rồi!
____________________
©️ Copyright by Thoòng Dành Kể Chuyện (Nếu đăng lại bài tại nơi khác xin vui lòng ghi rõ nguồn, trân trọng!)