21/10/2016
Tâm sự một buổi chiều mưa...
Ngày tháng trôi qua thật nhanh. Vèo một cái là hết ngày, hết tháng, hết năm. Bây giờ, khi mà Mittaro Cat đã bước vào giai đoạn cuối của tuổi 25, nhìn lại một năm qua bỗng thấy xót xa quá.
Đôi môi khô nứt, đôi mắt thâm quầng, làn da đã xuống sắc, cùng lũ mụn với mái tóc khô. Đã mấy tháng rồi, vì bận rộn với thay đổi công việc, bận rộn với gia đình mà Mittaro Cat không nhìn vào cái gương? Cũng chẳng nhớ nổi nữa. Thậm chí ngay cả đám cưới bạn bè, đám cưới bà con, cũng chỉ trang điểm qua loa bằng cách vớ đại lấy cái điện thoại tô miếng son, dặm miếng phấn, cột đại một kiểu tóc có vẻ hợp với mình, khoác nhanh cái váy mua từ hồi nảo hồi nao chưa có dịp bận, rồi cứ thế mà đi. Ngẫm lại mà buồn. Cái quyết tâm hừng hừng của ngày trước đâu rồi nhỉ? Rằng mình sẽ đẹp lên từng ngày, rằng mình sẽ yêu bản thân nhiều hơn và chăm sóc cho cơ thể tốt hơn đâu rồi? Giờ nhìn lại bản thân mà thấy thảm hại quá. Hậu quả của việc không chăm sóc bản thân khi bắt đầu bước vào tuổi 25 đã lộ rõ chỉ qua có 8 tháng quay quồng với công việc, với gia đình, với nhà cửa và với sự thay đổi. Đến lúc giật mình nhìn lại thì hỡi ôi, thời gian nó đã trôi qua quá nhanh...
Có những ngày thật thảm hại để ta có thể dừng lại, tự ngẫm về bản thân mình. Nó thật đúng với ngày hôm nay của Mittaro Cat. Chính vì mọi thứ thật tệ hại, nên mới có thể vứt bỏ mọi thứ qua một bên, tìm một quán cafe mà chui vào tự kỷ. Khi mưa, nước mắt và nước mưa chẳng ai phân biệt được nhỉ? Chạy vòng vòng dưới mưa mà khóc, cảm giác đó thật ra đâu có tệ đâu đúng không? Thậm chí mưa còn gột rửa mọi ưu phiền giúp ta nữa... Mưa giúp ta bình tâm và an yên hơn.
Tự thưởng cho mình một thỏi son dưỡng, là bước đầu để Mittaro Cat hối lỗi với bản thân vì quãng thời gian bận rộn đã qua. Tự hứa, dù bận rộn thế nào cũng sẽ không quên dành ra 1 khoảng thời gian nho nhỏ trong ngày, để chăm sóc cơ thể và để reset lại tâm hồn.