22/09/2019
Điều kỳ diệu của “mỗi ngày”
Thực ra thì chúng ta có thể dễ dàng hứng thú với điều gì đó cho đến vài ngày sau, vài tháng sau, lâu hơn thì vài năm...hết hứng.
Dopamine giúp bạn tạo hứng thú và nó không tồn tại lâu kể cả trong tình yêu và công việc. Đó cũng không phải lỗi của nó.
Nhiều người tự hỏi: tại sao có thể duy trì được việc tập gym mệt nhọc như vậy? Mỗi sáng cứ đúng 5h chạy bộ vài vòng quanh khu nhà? Tại sao lớn tuổi rồi mà vẫn tay nắm tay tình cảm thế?
Chúng ta không dễ nhìn thấy kết quả sau khoảng thời gian ngắn ngủi (overnight success) nên chúng ta bỏ cuộc.
Sự khác biệt là ở “mỗi ngày”.
Bạn thử cầm tạ lên và tập suốt 60p, rồi về soi gương, mỡ bụng vẫn ở đó. Bạn sử dụng collagen, skincare loại mỹ phẩm xin sò vữa tậu 1, 2, 3 ngày...da vẫn chưa cải thiện, bạn bỏ vì không-có-gì-đặc-biệt xảy ra.
Mỗi khi thử cái gì, bạn bỏ cuộc, bạn đổ lỗi cho việc cả thèm chóng chán. Nhưng, vốn dĩ, bạn thiếu kiên trì. Bạn muốn kết quả nhanh chóng. Nhưng không, chẳng có cái gì tốt mà dễ kiếm cả. Nếu kim cương nhiều chắc nó không đắt đến vậy.
Phụ nữ không yêu đàn ông vì anh ta tổ chức tiệc linh đình vào dịp lễ tình nhân. Hạnh phúc không còn mãi nếu chỉ dựa vào nến thơm và hoa tươi trong ngày-đặc-biệt nào đó. Mà là “mỗi ngày” dành sự quan tâm những điều nhỏ nhặt thôi.
Sau 1 ngày uống collagen, bạn không thấy khác biệt, nhưng 1 tuần sau, 1 tháng sau mọi thứ hoàn toàn thay đổi. Đương nhiên nếu bạn ngừng lại, mọi thứ quay về vạch xuất phát, da mãi không đẹp lâu đẹp bền được. Đó là tầm quan trọng của “mỗi ngày”.
Và nếu bạn vẫn dành “mỗi ngày” để ngập chìm trong những điều tiêu cực, để thẩn thơ nhớ nhung người chỉ coi bạn lựa chọn, để buồn phiền và thất vọng về bản thân thì...okey, tuyệt lắm, sẽ chẳng có điều kỳ diệu nào xảy ra cả. Mỗi giây phút vẫn đang mất đi, và bạn sẽ đánh mất nhiều thứ nếu không coi trọng giá trị của “mỗi ngày”.