20/06/2026
Lần cuối cùng mình làm yaourt là ngày 11/02/2026.
Trước Tết Nguyên Đán.
Khi đó, nguồn sữa bò mình sử dụng vẫn đến từ Tu viện Dòng Mến Thánh Giá Thủ Thiêm.
Khoảng thời gian mình ngừng làm yaourt cũng là lúc nơi ấy dần không còn nữa vì quy hoạch. Một nguồn nguyên liệu quen thuộc biến mất, và một thói quen nhỏ cũng theo đó mà gián đoạn.
Suốt thời gian ấy, mình cũng bận rộn với nhiều việc khác.
Yaourt thì vẫn có thể mua rất dễ dàng ở bên ngoài.
Có rất nhiều lựa chọn.
Có những thương hiệu lớn.
Có những sản phẩm được đánh giá rất cao.
Nhưng cho đến gần đây, mấy chị khách quen của nhà mình lại nhắc về yaourt của ngày trước. Và bản thân mình cũng bắt đầu thấy ngán những hương vị công nghiệp quen thuộc, rồi chợt nhớ đến "hương vị đó".
Thế là lại bắt đầu đi tìm.
Tìm rồi thử.
Thử rồi điều chỉnh.
Rồi lại tìm tiếp.
Có những loại sữa rất tốt.
Có những loại sữa rất nổi tiếng.
Nhưng đâu đó vẫn thiếu một điều gì đó. Cảm giác vẫn chưa thật sự đúng với thứ mình đang tìm kiếm.
Bởi không thể phủ nhận rằng, một hũ yaourt được làm từ nguồn sữa bò tươi chất lượng, một nguồn nguyên liệu tự nhiên hoàn toàn luôn mang đến trải nghiệm rất khác.
Thơm hơn.
Béo hơn.
Dẻo hơn.
Và có chiều sâu hơn.
Những điều đó không dễ tái tạo bằng các sản phẩm được sản xuất theo quy mô công nghiệp.
Có lẽ những gì mang tính thương mại thường được tối ưu để phù hợp với số đông. Còn những gì được tạo ra từ sự kiên nhẫn và chăm chút lại mang một hương vị rất riêng, đủ để người ta nhớ, và đủ để người ta muốn quay lại sau một thời gian dài.
Vì vậy mình tiếp tục tìm kiếm.
Cho đến khi gặp được nguồn sữa khiến bản thân thực sự hài lòng.
Và cuối cùng, sự kiên nhẫn cũng mang lại kết quả.
Mẻ yaourt hôm nay có lẽ sẽ rất ngon.
Không chỉ vì nguồn sữa mới ưng ý.
Không chỉ vì quá trình lên men diễn ra chậm rãi và ổn định.
Mà còn bởi, theo một cách khá hài hước, những chủng men lactic ấy được sống trong một môi trường rất dễ chịu. Chúng được lên men trong sự an tĩnh của căn bếp, và suốt vài giờ đồng hồ còn được "thưởng thức" những bản Classical Piano nhẹ nhàng được chơi bởi C.M.
Nghe có vẻ lãng mạn quá mức!
Nhưng càng làm bếp lâu, mình càng tin rằng một món ăn ngon chưa bao giờ chỉ đến từ công thức.
Nguyên liệu là một phần.
Thời gian là một phần.
Sự kiên nhẫn là một phần.
Và tâm trạng của người làm ra nó cũng là một phần khá quan trọng.
Thế nên hương vị cuối cùng chỉ là kết quả của rất nhiều yếu tố cộng hưởng lại với nhau.
Những gì chúng ta cảm nhận được trên đầu lưỡi đôi khi chỉ là phần nổi của một câu chuyện dài đã bắt đầu từ rất lâu trước đó.