15/09/2025
"GẠO CHÂU CỦI QUẾ"
Là câu nói của người xưa khi nhắc tới hạt gạo quý như một sự nâng niu và biết ơn trời đất.
Gạo như châu báu, củi (để nấu cơm) cũng quý như quế thơm (thường dùng để làm thuốc)
Có thời cả nước nghèo khó, ai cũng vậy chứ không riêng gì nhà tôi. Ngày ấy gạo nhiều khi còn quý giá hơn vàng. Vì khi no bụng người giàu có vàng mới mang ra đeo chứ khi đói, đâu có ai mang vàng ra nấu cơm được. Mà ngày ấy có mấy ai giầu. Nhiều người đến chết chưa nhìn thấy vàng thật bao giờ, mà chỉ nghe kể thôi.
Những ngày gian khó ấy, bữa cơm chỉ có một rúm gạo, còn lại là khoai, sắn, và những thứ rau củ dại. Ăn một vài bữa còn chịu được chứ ăn độn hoài, không có gạo thì xót ruột lắm.
Vậy mà mẹ luôn dành phần cơm ít ỏi đó cho bố tôi, người phải làm việc vất vả ngoài đồng, và cho các con, vì chúng nó nhỏ.
Một lần chị tôi hỏi mẹ: "Sao mẹ không ăn cơm mà chỉ ăn khoai?" Mẹ cười nhẹ, nói: "Mẹ thích ăn khoai, bố con cứ ăn đi." Khi ấy tôi còn nhỏ, tôi cũng tin rằng mẹ thích ăn khoai. Mãi sau này lớn lên tôi mới hiểu là mẹ cũng thèm cơm lắm nhưng mẹ dành cho mọi người.
Tới giờ mỗi khi giỗ mẹ, tôi phải lặn lội mua bằng được Gạo BÁCH MỘC rồi tự tay nấu một nồi cơm thật ngon bằng nồi gang, bếp củi dâng mẹ.
Nghe tiếng cơm sôi, lại nhớ mẹ, nhớ quê, nhớ những ngày xưa ấy...
Gạo ngày ấy không chỉ là thực phẩm, mà còn là ký ức, là tình yêu thương và sự hy sinh của mẹ.
Chắc hẳn đâu đó ở những làng quê Việt Nam cũng không ít những người mẹ đã yêu thương và hy sinh cho chồng con như thế...
❤️