23/10/2025
Ngày nay nếu ta bước vào bất kỳ ngôi chùa nào ở Việt Nam, cảnh tượng quen thuộc vẫn lặp lại, khói hương nghi ngút, người quỳ lạy đông đảo, tiếng chuông ngân, tiếng mõ vang, người đến chùa cúng sao, cầu an, cầu tài, cầu duyên...nhưng giữa khói hương đó, có mấy ai dừng lại và tự hỏi Đức Phật thật sự dạy điều gì, con đường diệt khổ mà Ngài chỉ ra nằm ở đâu?
Câu hỏi ấy vốn là trái tim của Đạo Phật, lại bị chìm khuất trong làn khói của những ước mong vụn vặt. Đó là căn bệnh sâu của PGVN hiện đại, NHIỀU TÍN ĐỒ nhưng ÍT HỌC TRÒ của Đức Phật. Người ta tự nhận mình là Phật tử chỉ vì đi chùa, ăn chay vài ngày, tụng vài thời kinh, hay dâng vài nén nhang. Họ tin Phật nhưng không hiểu Phật. Họ tu nhưng không biết mình đang tu gì.
Đạo Phật phần nhiều đã biến thành một tín ngưỡng cầu phúc. Người ta đến chùa để cầu bình an, cầu may mắn, cầu con cái, cầu trăm điều lành. Từ một con đường dẫn tới trí tuệ, dần bị giản lược thành đạo cầu xin. Chùa càng lớn, lễ càng nhiều người ta càng tin là Phật hưng thịnh. Đức Phật không lập đạo để người ta khấn vái, mà để người ta hiểu nhân quả, sống thuận pháp, giải thoát khỏi khổ.
Ngài dạy: ai thấy duyên khởi là thấy Pháp, ai thấy Pháp là thấy Như Lai. Thế nhưng phần lớn người ta chỉ thấy tượng Phật mà không thấy được Phật tính trong chính mình. Họ tìm Phật ở chùa mà quên tìm Phật trong tâm.
Tu ko phải là XIN, Tu là SỬA. Tu không phải là CẦU, mà là HIỂU!
Đạo Phật chưa từng là tôn giáo của sự tin mù, mà là con đường của trí tuệ và giải thoát. Ngài không kêu gọi chúng sinh tôn thờ Ngài, mà dạy họ tư duy như Ngài.
Nhưng Phật tử ngày nay chỉ tin Đức Phật như 1 vị thần linh, chứ không học đức Phật như 1 bậc thầy khai sáng, và vì thế giữa đức tin và trí tuệ, chúng ta đã chọn con đường dễ hơn, con đường chỉ cần cúi đầu ko cần quán chiếu...
Cre : Chánh Niệm Daily.