24/01/2025
Ở kiếp trước, có một người đàn ông đứng trước cánh cửa tái sinh. Một giọng nói vang lên hỏi anh:
“Ở kiếp này, anh muốn là người được cho hay là người được nhận?”
Anh ngẫm nghĩ. Nếu là người được cho, nghĩa là anh sẽ là người có trong tay tất cả: tài sản, quyền lực, tri thức, sức mạnh. Anh sẽ có thể ban phát những gì mình muốn cho người khác. Nhưng để cho đi, anh cần phải làm việc cật lực, gánh vác trách nhiệm, chịu thử thách và khó khăn.
Còn nếu là người được nhận, anh sẽ không phải vất vả. Anh chỉ cần chờ đợi và mở tay đón nhận những gì người khác cho mình: sự giúp đỡ, tiền bạc, cơ hội. Nhưng sống như thế, anh sẽ phụ thuộc vào lòng tốt của người khác, và không thể quyết định vận mệnh của chính mình.
Sau khi suy nghĩ, anh quyết định:
“Tôi chọn làm người được nhận.”
Thế là, ở kiếp này, anh trở thành một người chỉ biết chờ đợi. Anh nhận được rất nhiều: sự giúp đỡ từ bạn bè, sự bảo bọc từ gia đình, cả những đồng tiền từ những người xa lạ. Nhưng càng nhận, anh càng thấy bản thân trở nên yếu đuối, nhỏ bé. Anh không thể đứng dậy một mình, không thể quyết định cuộc sống của mình. Tất cả những gì anh có đều là của người khác.
Đến một ngày, anh nhận ra sự bất lực của mình. Anh ao ước được làm người cho, được đứng vững, được tự mình tạo ra giá trị và chia sẻ. Nhưng đã quá muộn, vì kiếp này, anh đã chọn làm người được nhận.
Trước khi rời kiếp này, anh thầm nhắn nhủ:
“Nếu có kiếp sau, tôi sẽ chọn làm người được cho, vì chỉ khi có, tôi mới có thể cho đi. Và chỉ khi cho đi, tôi mới thấy mình thực sự sống.”
Câu chuyện này như một lời nhắc nhở: Sống làm người cho hay nhận đều là lựa chọn của chính ta. Nhưng chỉ khi ta biết tự tạo ra giá trị, ta mới có sức mạnh thật sự trong cuộc sống.