CÔ GÁI BỎ Ý ĐỊNH TỰ TỬ, LẬP CỬA HÀNG THỰC DƯỠNG RỒI TRUYỀN NGHỀ CHO CON CHÁU (Tút 1 của loạt ký sự nhân vật cháy hết lòng vì thực dưỡng VN) Một phụ nữ vì bệnh tật khó trị hành hạ đã nhiều lần muốn tự tử nhưng sau 100 ngày ăn thực dưỡng thì “lúc nào cũng muốn ca hát”. Để “trả nợ” thực dưỡng, bà đã thành lập cửa hàng thực dưỡng rồi làm việc quần quật từ sáng sớm đến tối mịt với mục đích duy nhấ
t: để nhiều người biết đến thực dưỡng. Và để trả nợ thực dưỡng, bà đã khéo léo truyền nghề lại cho người con với mục đích: nền thực dưỡng sống lâu bền. Người phụ nữ rất nặng lòng vì thực dưỡng ấy tên là Phạm Thị Xuyên là mẹ của bà chủ cửa hàng thực dưỡng Phương Lan - một trong những cửa hàng thực dưỡng lâu năm nhất Sài Gòn (đồng nghĩa lâu năm nhất VN) QUYẾT CHÍ Ở ẨN “LUYỆN CÔNG” Bà Phạm Thị Xuyên sinh tại năm 1949, từ năm 6 tuổi đã mang nhiều bệnh như khớp, tim lớn…. Đến năm 18 tuổi, bà bị suy nhược cơ thể, mang thêm căn bệnh trầm cảm u uất. Năm 21 tuổi, tình cờ đi ngang qua hiệu sách cũ trên đường Đặng Thị Nhu, quận 1, Sài Gòn, bà Xuyên nhìn thấy cuốn sách “Gạo lứt muối mè tự chữa bệnh không dùng thuốc” của tác giả Phùng Ngọc Châu. Tựa cuốn sách khiến người bệnh “muốn tự tử” như bà rất tò mò nên mua đem về nhà. Đọc xong cuốn sách, thấy thực dưỡng kỳ diệu quá, bà liền thử áp dụng. Ăn “số 7” được vài tuần, bà bắt đầu thèm những thức ăn quen thuộc kinh khủng. “Mẹ em kể, lúc đang ăn số 7 thấy thức ăn quen thuộc thèm lắm nên thỉnh thoảng bốc ăn vài miếng bánh, trái cây”, chị Phương Lan cho biết. Để “khắc chế” tật thèm “ăn bậy” trong quá trình ăn thực dưỡng, bà quyết định từ quận 4 đi xuống Thủ Đức thuê nhà trọ ở một mình. Chọn Thủ Đức để “luyện công” vì bà muốn được ở gần những người “cùng chí hướng”, như đôi vợ chồng nổi tiếng trong giới thực dưỡng lúc bấy giờ là ông bà Tôn Thất Hanh và Thu Ba- vốn là những người đầu tiên ở VN tiếp nhận phương pháp thực dưỡng từ Tiên sinh Ohsawa. Có lẽ nhờ “năng lượng” của những người cùng chí hứớng, bà Xuyên đã giữ giới thành công trong 100 ngày. “Mẹ em ăn 100 ngày thì lột xác hoàn toàn. Từ một người nhiều lần muốn tự tử trở thành người lúc nào cũng muốn ca hát”, chị Phương Lan cho biết. HẾT LÒNG TRUYỀN BÁ THỰC DƯỠNG Sự màu nhiệm lại tiếp tục đến với bà Xuyên: tình duyên đến bất ngờ. Tại phòng trọ “gạo lứt” ở Thủ Đức, bà gặp một người đàn ông lớn tuổi hơn nhiều nhưng rất tài năng do học tiến sĩ tại Pháp và đã từng soạn nhiều bản hòa tấu nổi tiếng. Lập gia đình không bao lâu thì bà Xuyên sanh bé Phương Lan. Khi con được 3 tuổi, bà bắt đầu nấu cơm lứt cho vào thúng tre rồi chở ra bên xe phát miễn phí cho ai muốn ăn. Trong lúc biếu cơm lứt, bà không quên tặng kèm sách thực dưỡng cho người nhận. Ngày nọ, một người ở đường Lê Lợi, thấy bà tốt bụng quá nên bảo: “Chị cho riết, chắc có ngày sạch tiền. Thôi về trước nhà tui bán kiếm chút lời”. Thế là bà quyết định đặt thúng cơm lứt trên vỉa hè trước ngôi nhà 119 Lê Lợi - con đường sầm uất nhất Sài Gòn. Năm 1978, bà Xuyên bắt đầu phổ biến rộng rãi phương pháp thực dưỡng bằng hình thức căng băng rôn, phát tài liệu “cái gì nên ăn, món gì nên tránh”. “Để thực dưỡng đến với nhiều, mẹ em phải làm việc quần quật từ ba- bốn giờ sáng đến tối mịt mới thôi, nào tráng bánh, làm bún, nấu cơm, tự tay thêu băng rôn…. Mẹ thường nói phương pháp này cứu cuộc đời mẹ nên mẹ phải trả ơn . Nghĩ vậy nên mẹ làm việc trong tâm trạng rất vui. Mẹ em thường nói mỗi ngày ăn thực dưỡng là mỗi ngày tết. Một năm có 365 ngày tết”, chị Phương Lan hồi nhớ. Năm 1999, chị Phương Lan đã trưởng thành nên bắt đầu phụ mẹ. Đến năm 2000, bà Xuyên đột ngột qua đời. Lý giải về cái chết trẻ của mẹ, chị Phương Lan cho biết: “Trước lúc mất, mẹ em nói mẹ sống không thọ bằng người ta nhưng rất thọ so với chính mẹ. Mẹ sống thọ so với chính mẹ là nhờ thực dưỡng. Vì nếu không có thực dưỡng mẹ đã chết trước năm 30 tuổi”. Chị Lan cho biết thêm: “Mẹ em chưa bao giờ ép em theo con đường thực dưỡng. Thế nhưng trước khi mẹ mất một ngày, em lúc đó 24 tuổi, nói rằng con sẽ nối nghệp mẹ. Nghe vậy, mẹ em rất vui”. CON “NHÀ NÒI” TÂM HUYẾT NỐI NGHIỆP Năm 2002, sau khi lập gia đình, chị Phương Lan chuyển “gánh” thực dưỡng “gia truyền” của mẹ về nhà ở đường Đoàn Văn Bơ, phường 9, quận 4, Sài Gòn. Từ đó đến nay, chị Lan trải qua 15 năm bán cửa hàng thực dưỡng với nhiều niềm vui. “Vui nhất là lúc nhận được những lá thư cám ơn của những người khỏi bệnh nan y và khó trị. Có người đến đây phải có người thân dìu, nói thì thều thào nhưng vài tuần sau ăn thực dưỡng thì đi phà phà và nói cười rổn rảng, khiến em cũng vui dữ lắm”, chị Lan cho biết. “Nghề bán đồ thực dưỡng chỉ toàn niềm vui thôi hay sao?”, QBTD hỏi. “Thỉnh thoảng cũng gặp chuyện buồn chứ. Buồn nhất là khi có người đến đây với mục đích chỉ đơn thuần là chữa bệnh chứ không biết rằng mục đích cao cả của phương pháp này là sửa chữa thân và tâm”, chị Lan cho biết. Mặc dù rất giàu kinh nghiệm trong việc tư vấn thực dưỡng cho người bệnh nan y cũng như bệnh khó trị và sở hữu một trong những cửa hàng thực dưỡng nổi tiếng và lâu năm nhất VN nhưng chị Phương Lan rất khiêm tốn nên cứ lặng lẽ bán đồ thực dưỡng và tư vấn cho người bệnh. Vì quá hiền lành và khiêm tốn nên chị và chồng chị không chơi FB hay bình luận gì trên mạng Internet. Nhờ đức tính chịu thương thịu khó và khiêm tốn, chị đã được sự ủng hộ của rất nhiều quí nhân như: ông Trần Ngọc Tài, Lương Trùng Hưng, thầy Kiệt, và một số bác sĩ… Điều đặc biệt nhất là chị được sự ủng hộ nhiệt tình của MC Thanh Bạch. Anh Thanh Bạch đã nhiều lần mời chị Phương Lan đến tận nhà để tư vấn thực dưỡng và dự các tiệc thân mật có rất nhiều nghệ sĩ tên tuổi…. Nguyện ước tương lai, chị Phương Lan muốn phát triển con đường dưỡng sinh hơn nữa, mong 2 con nối nghiệp truyền thống của gia đình. “Vì ước nguyện phát triển con đường thực dưỡng lâu dài nên em định thành lập wed để chia sẻ nhiều thông tin hơn nữa với cộng đồng; và em cũng đã hướng hai đứa nhỏ tìm hiểu triết lý thực dưỡng vừa học hỏi kinh nghiệm của bậc thầy thực dưỡng Trần Ngọc Tài”, chị Lan cho biết.