23/08/2025
Một người trưởng thành là người thực sự bắt đầu biết yêu thương chính mình, họ không cho phép sự tổn thương nào dễ dàng chạm đến họ, bất kỳ điều gì hữu ý muốn phá vỡ sự yên ổn của một người trưởng thành, họ sẽ tự biết cách chuyển hóa nó thành những chuyện vụn vặt, mạnh dạn từ chối cám dỗ về lợi ích và niềm vui nhất thời, không một ai có thể lôi kéo được Phật tánh trong họ.
Sự kiên nhẫn là đức tính tốt đẹp mà người trưởng thành đã tôi rèn sau nhiều kinh nghiệm đổ vỡ, giúp họ thanh lọc lại ý niệm, mục đích cuối cùng là giữ bản thân được thăng bằng, giống như con sông không ngừng chảy và từ từ lắng bùn đất xuống đáy sau mỗi một trận lũ, dù vậy sông vẫn chưa từng trách cơn gió, cũng chẳng trách cơn mưa đã tạo nên sóng dữ cho đời sông, sông chọn đón nhận tất cả duyên phận, một mình gạn nước trong veo trở lại mà chưa hề đổ lỗi ngoài kia ai đã cắt những vết hằn trên da thịt mình. Người trưởng thành cũng vậy họ chỉ quan tâm lựa chọn nào là tốt nhất để có được bình yên mà không làm tổn thương bất kỳ ai.
Nhiều khi người ta nói người trưởng thành nhạt lắm, nhạt như nước sông, vô tình như gió, không mảy may xúc cảm trước nỗi đau của người khác, nhưng chỉ có họ mới hiểu, không phải quan tâm là có mặt ngay tức thì để nâng ai đó đứng lên khi vấp ngã, mà thái độ tốt nhất nên làm là để người khác tự lực, tự trãi nghiệm đầy đủ các cung bậc của nỗi đau, cuối cùng điều thực sự giúp họ là tôn trọng và không can thiệp vào câu chuyện cuộc đời họ.
Thượng Đế luôn có quà cho con cái của Ngài, món quà tình thương sâu sắc nhất đó là Ngài để con tàu một mình ra khơi, tàu đi tự do khám phá đại dương, khám phá sức di chuyển của chính mình,...để rồi khi cập bến, dù trên mình mang đầy thương tích nhưng tàu đã biết được sự thật rằng Thượng Đế yêu thương con cái Ngài nhiều như thế nào, những con sóng, tảng băng, mây đen, sương mù... giờ đây chỉ là phong cảnh tàu đã đi qua.... tàu lại một mình ra khơi trong tự nguyện và phúc lạc 💙