11/09/2025
Người ta vẫn thường nói tuổi, năm mươi là lưng chừng cuộc đời – khi một người đàn ông đã đủ trải qua phong ba, gặt hái thành công, có gia đình yên ấm, sự nghiệp ổn định. Thế nhưng, không phải ai cũng có được may mắn ấy. …….Có một người đàn ông trung niên, mái bạc trắng , khuôn mặt hằn lên bao nếp nhăn mệt mỏi, lại đang phải gồng mình sống trong chuỗi ngày thất bại…..Ngày trước, ông từng tự hào vì công việc ổn định, từng có những dự định lớn lao muốn thay đổi cuộc đời. Ông lao vào thương trường, liều lĩnh và đầy tham vọng. Nhưng đời đâu phải lúc nào cũng thuận theo ý người. Những thương vụ sai lầm, những quyết định vội vã và cả sự khắc nghiệt của số phận đã đẩy ông đến vực sâu nợ nần. Từng đồng tiền vay mượn trở thành gánh nặng, từng lời hứa hẹn biến thành xiềng xích quấn chặt lấy cuộc đời ông….Bạn bè ngày nào từng nâng ly cùng ông, từng vỗ vai gọi ông là “anh em chí cốt”, hơn thế nữa .. người tình mà ông rất yêu thương nay đăng bài mỉa mai ông vì những đồng tiền mà ông vay mượn khi thất bại .. đau đớn hơn nữa là giờ đây chẳng còn ai muốn nghe điện thoại, chẳng còn ai muốn gặp mặt. Họ lánh đi như sợ hãi căn bệnh mang tên “thất bại” có thể lây lan sang mình. Những ánh mắt từng ngưỡng mộ giờ đổi thành dè bỉu, xa lánh. Ông trở thành kẻ lạc lõng giữa chính những mối quan hệ mà mình từng hết lòng xây dựng…….Thế nhưng, giữa nỗi đau ấy, người đàn ông vẫn không cho phép mình gục ngã. Ông hiểu, thất bại không phải là dấu chấm hết. Ông bắt đầu lại từ những công việc nhỏ bé nhất ….là chạy xe taxi công nghệ . Mỗi giọt mồ hôi rơi xuống không còn chỉ để trả nợ, mà còn để ông chứng minh với chính mình rằng: dù đời có quay lưng, ông vẫn còn giá trị.
Một người đàn ông …. Nhưng trong ánh mắt ông vẫn còn một ngọn lửa âm ỉ cháy. Ngọn lửa ấy tên là niềm tin: rằng một ngày nào đó, ông sẽ đứng dậy từ chính đống tro tàn, và dù chẳng còn ai vỗ vai gọi “bạn”, ông vẫn có thể tự gọi tên mình trong kiêu hãnh.
- Bởi lẽ, thất bại không giết chết một con người – chỉ sự buông xuôi mới làm điều đó.