01/08/2026
CẬU BÉ TẤT ĐẠT THÔNG THÁI
Ngày xửa ngày xưa, ở một vùng quê yên bình có những cánh đồng lúa xanh ngát, có một cậu bé tên là Tất Đạt. Đạt thông mình, học giỏi, có đôi mắt sáng long lanh như những vì sao trên trời và nụ cười lúc nào cũng rạng rỡ. Ai ai trong làng cũng yêu mến cậu bởi Đạt không chỉ ngoan ngoãn mà còn vô cùng thông minh, nhanh nhẹn.
Một ngày nọ, có một viên quan đại thần đi vi hành qua làng của Đạt để tìm kiếm người tài cho đất nước. Thấy hai cha con Đạt đang cày ruộng, viên quan bèn dừng ngựa lại, muốn thử tài nên lớn tiếng hỏi:
– Này người nông dân kia! Trâu của nhà ngươi cày một ngày được mấy đường?
Người cha ngơ ngác, lúng túng không biết trả lời sao. Lúc ấy, Đạt bèn bước lên trước, lễ phép hỏi ngược lại viên quan bằng giọng nói trong trẻo:
– Dạ thưa quan, nếu quan trả lời được ngựa của quan đi một ngày được mấy bước, con sẽ cho quan biết trâu của cha con cày một ngày được mấy đường ạ!
Viên quan nghe xong liền há hốc mồm kinh ngạc. Ông nhận ra ngay đây chính là thần đồng mà nhà vua đang tìm kiếm, bèn vội vã hồi cung báo cáo.
Nhà vua nghe chuyện nửa tin nửa ngờ, bèn gửi đến làng của Đạt ba thúng gạo nếp cùng ba con trâu đực, ra lệnh:
– Phải nuôi làm sao cho ba con trâu này đẻ thành chín con, nếu không cả làng sẽ bị phạt!
Cả làng lo lắng đến mất ăn mất ngủ, vì trâu đực làm sao mà đẻ con được? Nhưng Đạt lại mỉm cười bảo cha:
– Cha cứ thưa với dân làng thịt hai con trâu và nấu gạo nếp làm tiệc liên hoan, còn một con để hai cha con ta làm lộ phí lên kinh đô gặp vua.
Khi đến cung điện, Đạt liền đứng trước cổng kinh thành khóc lóc om sòm. Nhà vua cho gọi vào hỏi lý do, cậu bé mếu máo thưa:
– Dạ lạy bệ hạ, mẹ con mất sớm, con xin cha sinh cho con một đứa em để chơi cùng nhưng cha con không chịu sinh, cứ đánh con hoài!
Nhà vua và các bá quan nghe xong liền bật cười. Vua phán:
– Ngươi thật là ngốc, cha ngươi là đàn ông thì làm sao mà sinh con được?
Chỉ chờ có thế, Đạt lập tức gạt nước mắt, mỉm cười lém lỉnh:
– Dạ, vậy sao bệ hạ lại ra lệnh cho làng con nuôi trâu đực để đẻ ra trâu con ạ?
Nhà vua bật cười lớn, vô cùng thán phục sự thông minh của Đạt và ban thưởng cho cậu rất nhiều quà bánh.
Ít lâu sau, nước láng giềng muốn thử thách bờ cõi nước ta, bèn sai sứ giả mang sang một vỏ ốc xoắn rất dài và đố: "Làm sao xỏ một sợi chỉ mảnh xuyên qua đường ruột khúc khuỷu của vỏ ốc này?". Các đại thần trong triều đều bó tay chịu trói. Nhà vua lại sai người đi tìm Đạt.
Lúc ấy, Đạt đang chơi đùa cùng các bạn ở đầu làng. Nghe quan sứ truyền lệnh, cậu bé chẳng cần suy nghĩ lâu, liền nghêu ngao hát một bài đồng dao:
"Tang tình tang, tính tình tang
Bắt con kiến càng, buộc chỉ ngang lưng
Bên thời lấy giấy mà bưng
Bên thời bôi mỡ, kiến mừng kiến sang..."
Quan quân nghe xong liền reo lên vui sướng, lập tức đem cách này về làm theo. Người ta buộc chỉ vào mình một con kiến, rồi bôi một ít mỡ thơm ở đầu bên kia của vỏ ốc. Con kiến ngửi thấy mùi mỡ béo ngậy liền len lỏi qua từng khúc quanh, kéo theo sợi chỉ xuyên qua vỏ ốc một cách dễ dàng trước sự thán phục, kính nể của sứ giả nước láng giềng.
Nhà vua vô cùng vui mừng và tự hào. Ngay lập tức, vua truyền lệnh phong cho Tất Đạt làm Trạng nguyên, và cho xây một ngôi dinh thự nguy nga ngay cạnh hoàng cung để Đạt vừa học tập, vừa giúp vua hiến kế trị nước. Từ đó về sau, Tất Đạt thông minh sống một cuộc đời vô cùng hạnh phúc, được mọi người kính trọng và yêu mến mãi mãi.
💡 Bây giờ câu chuyện đã kết thúc rồi, bé yêu hãy nhắm mắt lại ngủ thật ngoan nhé.