03/03/2026
Theo Fb Có Hưởng
NGUYÊN TIÊU
Nguyên 元 là sự khởi đầu, ý nói tháng Giêng, tháng đầu tiên của năm. Tiêu 宵 là đêm. Nguyên Tiêu là đêm trăng tròn đầu tiên của năm, tức là rằm tháng Giêng. Rắc rối quá!
Hồi nhỏ tui thường nghe:
Giỗ tết cả năm không bằng rằm tháng Giêng.
Nhớn lên, vào TP Hồ Chủ tịch lại được nghe:
Giao Thừa ra quận Nhất
Nguyên Tiêu vào quận Năm.
Chả là đêm giao thừa, dân Sài Gòn ùn ùn kéo đến phố đi bộ Nguyễn Huệ ở quận Nhất để ngắm… bông và chụp... hình. Còn cái Tết Nguyên Tiêu, tuy cả Ta lẫn Tàu đều quan tâm, nhưng chỉ ở Chợ Lớn, mà trung tâm là quận Năm, người Hoa mới tổ chức hoành tá tràng hết sảy mà thôi. Họ treo đèn lồng đỏ lòe, múa lân rộn ràng, diễu hành ì xèo. Thế mới có câu:
Quận Năm là của người Hoa
Nguyên Tiêu tết của cả Ta lẫn Tàu.
Chả thế mà từ đời nhà Đường đã có câu thơ nổi tiếng diễn tả cảnh sắc đêm rằm tháng Giêng:
Nguyên tiêu chi dạ hoa lộng nguyệt.
Vào dịp rằm tháng Giêng năm Mậu Tý 1948, Hồ Chủ tịch có bài thơ Nguyên Tiêu:
Kim dạ nguyên tiêu nguyệt chính viên
Xuân giang xuân thuỷ tiếp xuân thiên
Yên ba thâm xứ đàm quân sự
Dạ bán quy lai nguyệt mãn thuyền.
Người Tàu còn gọi đây là tết Thang Viên. Thang Viên là gì? Là cái viên tròn tròn trắng trắng, tức là bánh trôi, với ý nghĩa sum họp và sự tốt lành sinh lợi.
Ai bày ra tết Nguyên Tiêu?
Xưa ở xứ Tàu, cung tần mỹ nữ bị cấm cung suốt cả tháng Giêng. Có lẽ do vua vừa ăn tết xong, nhiều chất bổ dưỡng nên sung sức rậm rật? Thời Tây Hán có một nàng cung nữ sắc nước hương trời tên là Nguyên Tiêu, nhớ cha mẹ quá, toan tự tử. May thay, một sủng thần của Hán Vũ Đế tên là Đông Phương Sóc đem lòng thương cảm, tìm cách giúp. Ông bày một bàn bói quẻ trên phố Tràng An, nhưng tất tần tật các quẻ chỉ ghi một câu "16 tháng Giêng bị lửa thiêu". Ai cũng rút được quẻ đó, sợ mất mật, năn nỉ xin ông giải hạn. Ông rỉ tai:
- Tối 15 tháng Giêng, Ngọc Hoàng sai tiên nữ áo đỏ giáng trần để hỏa thiêu Tràng An. Muốn sống hãy tâu lên vua.
Hán Vũ Đế (156-87 TCN) nghe được, khiếp vía, vội triệu mưu sĩ Đông Phương Sóc bàn cách đối phó. Ổng làm bộ bóp trán một lúc rồi tâu:
- Nghe nói Hỏa Thần thích ăn bánh trôi bảy nổi ba chìm với nước non, trong cung có nàng Nguyên Tiêu rất chi là khéo tay, nên giao cho cô ấy làm bánh để hối lộ Hỏa Thần. Đồng thời, vua phải ban lệnh cho dân chúng treo đèn lồng đỏ loe đỏ loét, Ngọc Hoàng mắt kèm nhèm cà la tóe, nhòm xuống tưởng Trường An cháy đùng đùng, sẽ không phóng hỏa nữa.
Hán Vũ Đế nghe bùi tai, OK liền. Quả nhiên, đêm ấy ứ có đám cháy nào xảy ra. Tất nhiên rồi, ai cũng đề phòng thì làm sao cháy được! Sướng quá, vua thưởng cho nàng Nguyên Tiêu nghỉ phép về thăm cha mẹ. Từ đó thiên hạ lấy tên cô đặt cho bánh trôi và ngày rằm tháng Giêng: bánh Nguyên Tiêu và tết Nguyên Tiêu.
Tết Nguyên Tiêu lây lan ra sao?
Từ năm 104 TCN trở đi, Nguyên Tiêu trở thành tết lớn của triều Tây Hán rồi truyền nhiễm vung vít ra các nước chư hầu: Cao Ly (Triều Tiên) gọi là Daeboreum, Nhật Bản gọi là Koshōgatsu, Ta còn gọi là tết Thượng Nguyên hay tết Trạng Nguyên.
Chả là từ đời nhà Lý, cứ vào dịp này là triều đình triệu tập các trạng nguyên về kinh để trổ tài cầm kỳ thi họa ca ngợi công đức nhà vua, rồi yến tiệc nhồm nhoàm, say sưa bí tỉ. Từ đó dân Ta coi rằm tháng Giêng là ngày tôn vinh việc học hành, cũng là ngày đủ các kiểu thi nhân từ đấng chính danh đến đám "lều thơ" phọt phẹt tụ tập đàn đúm để khoe… thơ.
Nguyên Tiêu có dính đến Phật giáo không?
Không! Phật giáo chỉ có rằm tháng Tư (Phật Đản) và rằm tháng Bảy (Vu Lan) thôi nhé.
Tại sao người ta đến chùa?
Là bởi nhiều anh sư hổ mang láu cá nghĩ ra trò dụ dỗ các Phật tử nửa mùa khờ dại, rằng đến chùa phúng viếng vào dịp Nguyên Tiêu thì sẽ được Phật ban phát cả năm, ngồi chơi rung đùi cũng ăn sung mặc sướng. Tệ hơn nữa, nhiều chùa còn bắt chước trò lừa đảo của Đông Phương Sóc gắn tết Nguyên Tiêu với cúng sao giải hạn, một thứ tín ngưỡng cổ lỗ sĩ của Tàu, chẳng liên quan quái gì đến Phật giáo.
Thực tình mà nói, cũng có một vài vị sư chân chính ứ muốn lừa gạt móc túi chúng sinh, nhưng lòng người muốn vậy thì phải chiều thôi. Dân chúng mê muội đua nhau đến chùa để làm điều nhảm nhí, mình từ chối thì họ đi chùa khác, chùa mình ế ẩm lấy gì mà ăn?