Blog cá nhân Đỗ Đình Nghĩa

Blog cá nhân Đỗ Đình Nghĩa TRANG NÀY ĐÃ NGỪNG HOẠT ĐỘNG BÁN RƯỢU

CẬU BÉ TẤT ĐẠT THÔNG THÁINgày xửa ngày xưa, ở một vùng quê yên bình có những cánh đồng lúa xanh ngát, có một cậu bé tên ...
01/08/2026

CẬU BÉ TẤT ĐẠT THÔNG THÁI
Ngày xửa ngày xưa, ở một vùng quê yên bình có những cánh đồng lúa xanh ngát, có một cậu bé tên là Tất Đạt. Đạt thông mình, học giỏi, có đôi mắt sáng long lanh như những vì sao trên trời và nụ cười lúc nào cũng rạng rỡ. Ai ai trong làng cũng yêu mến cậu bởi Đạt không chỉ ngoan ngoãn mà còn vô cùng thông minh, nhanh nhẹn.
Một ngày nọ, có một viên quan đại thần đi vi hành qua làng của Đạt để tìm kiếm người tài cho đất nước. Thấy hai cha con Đạt đang cày ruộng, viên quan bèn dừng ngựa lại, muốn thử tài nên lớn tiếng hỏi:
– Này người nông dân kia! Trâu của nhà ngươi cày một ngày được mấy đường?
Người cha ngơ ngác, lúng túng không biết trả lời sao. Lúc ấy, Đạt bèn bước lên trước, lễ phép hỏi ngược lại viên quan bằng giọng nói trong trẻo:
– Dạ thưa quan, nếu quan trả lời được ngựa của quan đi một ngày được mấy bước, con sẽ cho quan biết trâu của cha con cày một ngày được mấy đường ạ!
Viên quan nghe xong liền há hốc mồm kinh ngạc. Ông nhận ra ngay đây chính là thần đồng mà nhà vua đang tìm kiếm, bèn vội vã hồi cung báo cáo.
Nhà vua nghe chuyện nửa tin nửa ngờ, bèn gửi đến làng của Đạt ba thúng gạo nếp cùng ba con trâu đực, ra lệnh:
– Phải nuôi làm sao cho ba con trâu này đẻ thành chín con, nếu không cả làng sẽ bị phạt!
Cả làng lo lắng đến mất ăn mất ngủ, vì trâu đực làm sao mà đẻ con được? Nhưng Đạt lại mỉm cười bảo cha:
– Cha cứ thưa với dân làng thịt hai con trâu và nấu gạo nếp làm tiệc liên hoan, còn một con để hai cha con ta làm lộ phí lên kinh đô gặp vua.
Khi đến cung điện, Đạt liền đứng trước cổng kinh thành khóc lóc om sòm. Nhà vua cho gọi vào hỏi lý do, cậu bé mếu máo thưa:
– Dạ lạy bệ hạ, mẹ con mất sớm, con xin cha sinh cho con một đứa em để chơi cùng nhưng cha con không chịu sinh, cứ đánh con hoài!
Nhà vua và các bá quan nghe xong liền bật cười. Vua phán:
– Ngươi thật là ngốc, cha ngươi là đàn ông thì làm sao mà sinh con được?
Chỉ chờ có thế, Đạt lập tức gạt nước mắt, mỉm cười lém lỉnh:
– Dạ, vậy sao bệ hạ lại ra lệnh cho làng con nuôi trâu đực để đẻ ra trâu con ạ?
Nhà vua bật cười lớn, vô cùng thán phục sự thông minh của Đạt và ban thưởng cho cậu rất nhiều quà bánh.
Ít lâu sau, nước láng giềng muốn thử thách bờ cõi nước ta, bèn sai sứ giả mang sang một vỏ ốc xoắn rất dài và đố: "Làm sao xỏ một sợi chỉ mảnh xuyên qua đường ruột khúc khuỷu của vỏ ốc này?". Các đại thần trong triều đều bó tay chịu trói. Nhà vua lại sai người đi tìm Đạt.
Lúc ấy, Đạt đang chơi đùa cùng các bạn ở đầu làng. Nghe quan sứ truyền lệnh, cậu bé chẳng cần suy nghĩ lâu, liền nghêu ngao hát một bài đồng dao:
"Tang tình tang, tính tình tang
Bắt con kiến càng, buộc chỉ ngang lưng
Bên thời lấy giấy mà bưng
Bên thời bôi mỡ, kiến mừng kiến sang..."
Quan quân nghe xong liền reo lên vui sướng, lập tức đem cách này về làm theo. Người ta buộc chỉ vào mình một con kiến, rồi bôi một ít mỡ thơm ở đầu bên kia của vỏ ốc. Con kiến ngửi thấy mùi mỡ béo ngậy liền len lỏi qua từng khúc quanh, kéo theo sợi chỉ xuyên qua vỏ ốc một cách dễ dàng trước sự thán phục, kính nể của sứ giả nước láng giềng.
Nhà vua vô cùng vui mừng và tự hào. Ngay lập tức, vua truyền lệnh phong cho Tất Đạt làm Trạng nguyên, và cho xây một ngôi dinh thự nguy nga ngay cạnh hoàng cung để Đạt vừa học tập, vừa giúp vua hiến kế trị nước. Từ đó về sau, Tất Đạt thông minh sống một cuộc đời vô cùng hạnh phúc, được mọi người kính trọng và yêu mến mãi mãi.
💡 Bây giờ câu chuyện đã kết thúc rồi, bé yêu hãy nhắm mắt lại ngủ thật ngoan nhé.

LỬA, NƯỚC VÀ ỐNG ĐỒNG​Ngày xửa ngày xưa, trong một khu rừng xanh mát, có chàng trai trẻ tên là Vasya tốt bụng và chăm ch...
31/07/2026

LỬA, NƯỚC VÀ ỐNG ĐỒNG
​Ngày xửa ngày xưa, trong một khu rừng xanh mát, có chàng trai trẻ tên là Vasya tốt bụng và chăm chỉ. Một ngày nọ, khi đang đốt than trong rừng, Vasya gặp cô gái Alyonushka dịu dàng đang đi chăn chú dê nhỏ cưng của mình. Vừa gặp nhau, hai người đã cảm thấy mến thương như từng quen biết từ lâu. Alyonushka đã say mê Vasya đến nỗi quên cả lời mẹ dặn phải về nhà. Một Thầy phù thủy biết chuyện, đã bực tức làm cho bầu trời đột nhiên tối sầm lại. Thầy hóa phép bắt cóc Alyonushka đem về nhốt trong tòa lâu đài u uất. Thầy nói: Vasya muốn giải thoát cho nàng thì chàng phải vượt qua ba thử thách.
​Không một chút sợ hãi, chàng Vasya quyết định lên đường giải cứu người yêu, dẫu biết trước mặt là muôn vàn nguy hiểm.

​Để tìm đến nơi giam giữ Alyonushka, Vasya phải đi qua ngọn núi Lửa - nơi có những ngọn lửa hung tợn vây quanh. Thầy phù thủy hô phép biến ngọn lửa thành những con quái vật bốc cháy hừng hực, chực nuốt chửng chàng.
​Vasya không hề nao núng. Chàng nhớ đến tình yêu chân thành và sự dũng cảm trong tim mình. Chàng cất tiếng hát yêu đời và dùng trí thông minh để tìm cách vượt qua những luồng lửa đỏ. Cảm động trước sự dũng cảm và trái tim ấm áp của chàng trai trẻ, những ngọn lửa hung dữ dần hạ thấp xuống, mở ra một con đường an toàn cho Vasya đi qua.

​Vừa thoát khỏi Lửa, Vasya lại rơi xuống Vương quốc Thủy Tề dưới đáy biển sâu tăm tối. Vua Thủy Tề vừa cô đơn vừa thích được ca ngợi, đã dùng phép thuật giữ chặt Vasya lại để làm người trò chuyện và hầu hạ cho mình.
​Ở dưới lòng nước sâu, Vua Thủy Tề mang ra bao nhiêu châu báu, ngọc nga, vàng bạc để dụ dỗ Vasya ở lại. Nhưng Vasya mỉm cười và từ chối:
— "Tâu Bệ hạ, vàng bạc châu báu không thể thay thế được tình yêu thương và sự tự do!"
​Trí tuệ và sự kiên định của Vasya đã khiến Vua Thủy Tề thán phục. Nhà vua đành tâm phục khẩu phục, ra lệnh cho các loài cá dẫn đường đưa Vasya thoát khỏi dòng nước xoáy để trở lại mặt đất.

​Thử thách cuối cùng. Vasya phải vượt qua sự vang dội của vinh quang và những lời tâng bốc. Đây là thử thách nguy hiểm nhất, đó chính là Ống Đồng.

​Đó là khi Vasya bước ra khỏi lòng nước, chàng được dân chúng đón chào như một vị anh hùng. Thầy phù thủy liền biến hóa ra những ban nhạc thổi kèn đồng lấp lánh, người người tung hô, dâng vương miện và tiệc tùng xa hoa để làm Vasya quên đi mục đích ban đầu. Tiếng kèn đồng vang lên chói tai, khiến con người ta dễ bị say đắm trong chiến thắng mà quên mất bản thân mình là ai.
​Nhưng giữa tiếng kèn đồng vang rộn, Vasya chợt nhìn thấy chiếc khăn tay nhỏ của Alyonushka rơi trên cỏ. Chàng bừng tỉnh! Chàng nhận ra sự vinh quang phù phiếm này chỉ là cái bẫy. Chàng gạt bỏ vương miện, bước qua những chiếc kèn đồng sáng loáng để tiến thẳng vào nơi giam giữ Alyonushka.

​Sự kiên định và lòng dũng cảm của Vasya đã làm tan biến toàn bộ phép thuật tối của Thầy phù thủy. Tòa lâu đài u uất sụp đổ, Alyonushka được giải thoát và chú dê nhỏ vui mừng nhảy nhót xung quanh.
​Vasya nắm chặt tay Alyonushka trở về khu rừng xanh tươi. Đám cưới của hai người được tổ chức giản dị nhưng ngập tràn tiếng cười bên những người bạn rừng già. Từ đó, họ sống hạnh phúc bên nhau, trở thành minh chứng rằng: Tình yêu và lòng trung thực có thể chiến thắng cả Lửa, Nước và những lời tâng bốc của Ống Đồng!
Đêm nay đã về khuya, không gian ngoài cửa sổ thật tĩnh lặng. Bé hãy khép đôi mi lại, tưởng tượng mình đang bước đi trên thảm cỏ mềm mại dưới vòm lá xanh của rừng già. Chúc bé ngủ thật ngon và có những giấc mơ tuyệt đẹp!

Ali Baba Và Kho Báu Trong Hang Đá​Ngày xửa ngày xưa, ở một kinh thành Ba Tư sầm uất, có một chàng tiều phu nghèo nhưng v...
24/07/2026

Ali Baba Và Kho Báu Trong Hang Đá

​Ngày xửa ngày xưa, ở một kinh thành Ba Tư sầm uất, có một chàng tiều phu nghèo nhưng vô cùng tốt bụng tên là Ali Baba. Hàng ngày, chàng vào rừng sâu đốn củi, chất lên ba chú lừa nhỏ để mang ra chợ bán lấy tiền nuôi gia đình. Dù vất vả, Ali Baba luôn nở nụ cười trên môi và yêu thương muôn loài.

​Một ngày nọ, khi đang chặt củi sâu trong rừng, Ali Baba bỗng nghe thấy tiếng vó ngựa dồn dập và tiếng bụi cây xào xạc. Nhìn từ xa, chàng thấy một toán cướp hung tợn gồm 40 tên đang phi ngựa tiến về phía một vách đá lớn. Để an toàn, Ali Baba nhanh chóng leo lên một cây cổ thụ sum suê gần đó để ẩn nấp.
​Tên tướng cướp cao lớn bước xuống ngựa, đi đến trước vách đá phẳng lì và hô to bằng giọng ầm vang:
​"Vừng ơi, mở ra!"

​Kỳ diệu thay, một tiếng ầm ầm vang lên, vách đá từ từ nứt đôi, mở ra một lối đi bí ẩn dẫn vào hang sâu. Sau khi toán cướp vào trong, hang đá tự động đóng lại. Một lúc sau, chúng trở ra với những chiếc bao tải rỗng, tên tướng cướp lại hô: "Vừng ơi, đóng lại!" và vách đá liền khít lại như cũ. Chờ cho toán cướp phi ngựa đi khuất, Ali Baba mới tò mò leo xuống khỏi cây.

​Ali Baba tiến đến trước vách đá, hồi hộp bắt chước giọng của tên tướng cướp:
​"Vừng ơi, mở ra!"

​Ngay lập tức, cửa hang mở ra đón chàng. Bước vào bên trong, Ali Baba không khỏi lóa mắt: hang động ngập tràn những hòm vàng bạc, những chiếc cúp bằng ngọc bích lấp lấp và những chuỗi ngọc trai sáng rực như những vì sao đêm.
​Tuy nhiên, Ali Baba không hề tham lam. Chàng chỉ lấy một lượng vàng vừa đủ để giúp gia đình vượt qua cảnh nghèo khó và giúp đỡ những người nghèo khổ trong làng. Chàng chất vàng lên lưng ba chú lừa, phủ củi lên trên để ngụy trang, rồi hô "Vừng ơi, đóng lại!" trước khi trở về nhà.

​Toán cướp sớm phát hiện ra kho báu bị hao hụt. Tên tướng cướp mưu mô đã phát hiện ra Ali Baba và lập ra một kế hoạch nguy hiểm: Hắn cải trang thành một thương gia buôn dầu, dẫn theo các cận thần mang theo 40 chiếc chum lớn bằng đất nung để xin ngủ nhờ nhà Ali Baba. Thực chất, trong các chum dầu đó là những tên cướp đang ẩn nấp, chờ nửa đêm sẽ ra tay.
​Nhưng Ali Baba là một người thông minh và cảnh giác. Đêm đó, khi đi kiểm tra quanh nhà, chàng nghe thấy những tiếng thì thầm lạ phát ra từ các chum dầu. Nhận ra mưu kế của bọn cướp, Ali Baba đã nhanh trí gọi đội lính canh của kinh thành đến phối hợp. Bằng sự dũng cảm và mưu trí, Ali Baba đã tóm gọn toàn bộ toán cướp hung ác mà không tốn một giọt máu, trả lại sự bình yên cho dân làng.
​Để tri ân lòng dũng cảm của chàng, nhà vua đã ban thưởng lớn cho Ali Baba. Từ đó, chàng sống một cuộc đời hạnh phúc, yên bình và luôn được mọi người kính trọng vì sự thông thái của mình.

Bây giờ, hãy nhắm mắt lại, ngủ thật ngon trong thế giới phép màu của nàng Scheherazade nhé.
Chúc ngủ ngon!

Chuyến Hải Trình Thứ Ba Của Sinbad Đến Hòn Đảo Của Gia Đình Người Khổng Lồ Một mắt​Sau những ngày tháng nghỉ ngơi ấm áp ...
23/07/2026

Chuyến Hải Trình Thứ Ba Của Sinbad Đến Hòn Đảo Của Gia Đình Người Khổng Lồ Một mắt

​Sau những ngày tháng nghỉ ngơi ấm áp tại quê nhà, tiếng gọi của biển cả xanh thẫm lại vang lên trong tâm trí Sinbad. Chàng lại cùng các thủy thủ căng buồm, bắt đầu chuyến hải trình thứ ba để khám phá những vùng đất xa xôi.

​Một ngày nọ, một cơn bão bất ngờ nổi lên kéo theo những làn sương mờ ảo, đưa con tàu của Sinbad cập bến một hòn đảo kỳ lạ. Nơi đây có những cây cổ thụ cao vút tận tầng mây và những hòn đá to như những ngôi nhà.
​Khi bước lên bờ tìm kiếm hoa quả tươi, Sinbad và các bạn giật mình khi thấy mặt đất rung nhẹ. Từ trong rừng sâu bước ra một Người Khổng Lồ. Người Khổng Lồ này to lớn gấp mười lần người bình thường, với đôi bàn tay to như mái chèo và đặc biệt chỉ có một chiếc mắt lớn ngay giữa trán.
​Ban đầu, các thủy thủ rất sợ hãi vì vẻ ngoài kỳ lạ của ông. Nhưng Sinbad – với sự bình tĩnh và tinh tế của mình – đã kịp nhận ra chiếc mắt duy nhất ấy đang tỏa ra một ánh nhìn vô cùng thiện lương, ấm áp và đong đầy mong muốn được kết bạn.

​Nhận ra sự thân thiện của đoàn người nhỏ bé, Người Khổng Lồ vui mừng dẫn Sinbad và các thủy thủ về thung lũng xinh đẹp – nơi ấm cúng của gia đình Người Khổng Lồ. Đón chào họ là người vợ và những đứa trẻ Khổng Lồ ngây thơ, đáng yêu. Gia đình Người Khổng Lồ tràn ngập tình yêu thương, họ luôn chăm sóc và trao cho nhau những cái ôm đầy ấm áp.
​Để chào đón những người bạn mới, gia đình Người Khổng Lồ đã đãi đoàn thám hiểm một bữa tiệc đêm lung linh dưới ánh lửa trại. Khi đêm xuống, trong tiếng đàn Lute trong trẻo của Sinbad, gia đình Người Khổng Lồ đã cùng nhau thể hiện một điệu nhảy vô cùng ly kỳ và độc đáo.
​Dù thân hình to lớn, những bước nhảy của họ lại vô cùng nhịp nhàng, tạo nên nhịp điệu rộn ràng làm rung rinh cả những cành lá. Những tiếng cười rộn rã và điệu nhảy kỳ diệu ấy đã xóa tan mọi khoảng cách, biến đêm thâu thành một kỷ niệm đẹp đẽ không thể nào quên.

​Ngày hôm sau, gia đình Người Khổng Lồ cùng nhau giúp các thủy thủ chất đầy hoa quả ngọt mọng lên tàu và cẩn thận nâng mạn tàu đẩy ra khơi một cách êm ái.
​Con tàu đưa Sinbad trở về với căn phòng quen thuộc tại Baghdad. Chàng thả mình trên chiếc đệm êm ái, nghe tiếng gió rì rào ngoài cửa sổ như điệu nhảy rộn ràng hôm nào. Chàng mỉm cười, lòng tràn ngập niềm vui khi nhớ về ánh mắt thiện lương và mái ấm tràn đầy tình yêu thương của gia đình Người Khổng Lồ. Sinbad khép nhẹ đôi mi, chìm vào giấc ngủ an lành.

BÓNG ĐÁ & BÒ TÓTBóng đá & Bò tót chả có gì liên quan với nhau. Thế nhưng trận chung kết World Cup tới đây giữa Tây Ban N...
17/07/2026

BÓNG ĐÁ & BÒ TÓT
Bóng đá & Bò tót chả có gì liên quan với nhau. Thế nhưng trận chung kết World Cup tới đây giữa Tây Ban Nha và Argentina, suy cho cùng, chính là cuộc hội ngộ sau hơn 500 năm giữa hai dòng máu. Đó là ​Mối tình bên "Dòng Sông Bạc":
Nàng Abya Yala và Chàng Viễn Chinh
​Thuở ấy, vào cái năm 1516 định mệnh, khi chiếc thuyền caravel của đoàn thám hiểm Tây Ban Nha rẽ sóng tiến vào cửa sông lộng gió gần Nam Cực, họ không chỉ mang theo súng kíp, giáp sắt và thánh giá. Họ mang theo cả cơn khát vàng bạc đến điên cuồng.
​Trong số những gã đàn ông viễn xứ ấy, có Alonso – một chàng lính trẻ quê ở vùng Andalucía nắng gió. Alonso đi lính không phải vì muốn lập công danh, mà vì nghèo, và vì trong lồng ngực gã là một tâm hồn thi sĩ thích phiêu lưu.
​Tại vùng đất hoang vu này, bộ tộc da đỏ bản địa nhìn những bộ giáp sắt sáng loáng của người Tây Ban Nha với ánh mắt vừa tò mò vừa cảnh giác. Và rồi, định mệnh vẫy gọi bên một bờ suối nhỏ đổ ra sông Plata.
​Alonso gặp Anahí - "đóa hoa của rừng" trong tiếng bản địa. Nàng là con gái của một tù trưởng người Guaraní, với làn da màu mật ong, đôi mắt đen sâu thẳm như đêm đại ngàn và chiếc vòng cổ bằng những hạt bạc thô lánh lánh. Đó chính là:
​Khúc dạo đầu của sự va chạm văn hóa
​Họ không có chung ngôn ngữ. Nhưng cái thuở ban đầu ấy, ngôn ngữ của ánh mắt và nhịp đập lồng ngực thì thời nào cũng giống nhau.
Chàng dạy nàng cách soi gương qua chiếc lưỡi gươm sáng loáng.
Nàng dạy chàng cách hái những chiếc lá Yerba Mate (trà Nam Mỹ), bỏ vào quả bầu khô, chế nước nóng rồi dùng ống hút bằng bạc hút một hơi ấm nồng để xua tan cái lạnh cắt da cắt thịt của vùng đất gần Nam Cực.
​Mỗi buổi chiều tà, khi hoàng hôn nhuộm đỏ cả một vùng cửa sông rộng lớn như biển khơi, Alonso lại mang cây đàn guitar gỗ cũ kỹ từ quê nhà ra gảy những giai điệu Flamenco réo rắt, hoang dại của xứ sở bò tót. Anahí ngồi bên cạnh, khẽ đung đưa người, rồi tự mình nhảy những bước chân trần uyển chuyển trên thảm cỏ. Người ta bảo, chính những buổi chiều tà ấy, sự hòa quyện giữa tiếng guitar sầu muộn của Tây Ban Nha và điệu múa hoang dã của núi rừng Nam Mỹ đã gieo những hạt mầm đầu tiên cho điệu nhảy Tango say đắm, nghẹt thở sau này.
Thế nhưng Bi kịch và cái tên "Argentina" lại là một sử thi. Cuộc tình của họ đẹp bao nhiêu thì giông bão ập đến tàn khốc bấy nhiêu. Thủ lĩnh đoàn thám hiểm Tây Ban Nha nhìn thấy những hạt bạc trên cổ Anahí. Cơn cuồng nộ tham lam trỗi dậy. Họ đòi người bản địa phải chỉ ra "Núi Bạc" (Sierra de la Plata). Chiến tranh nổ ra. Tiếng súng kíp nổ vang rách toạc sự yên bình của đại ngàn.
​Tù trưởng – cha của Anahí – quyết bảo vệ đất tổ. Alonso đứng giữa hai làn đạn: một bên là nghĩa vụ với Tổ quốc, một bên là người con gái gã yêu hơn mạng sống.
​Trong đêm tối định mệnh khi bộ tộc bị bao vây, Alonso đã âm thầm mở đường máu, dẫn Anahí chạy trốn. Giữa cơn mưa tên và bão đạn, một mũi tên tẩm độc từ chính phía người bản địa đã găm thẳng vào ngực Alonso. Gã gục xuống bên bờ sông hoang lạnh.
​Trước khi nhắm mắt, Alonso run run tháo chiếc vòng cổ bằng bạc của Anahí, môi mấp máy: "Argentum... Argentum..." (tiếng Latinh nghĩa là Bạc, cũng là từ mà gã hay trêu nàng vì chiếc vòng cổ). Gã chết trong vòng tay của người con gái da đỏ, máu của gã hòa vào dòng nước sông, lấp lánh dưới ánh trăng như một dải bạc dài vô tận.
​Anahí không khóc. Nàng mang theo đứa con đang hoài thai trong bụng – giọt máu lai giữa dòng máu chiến binh Tây Ban Nha và linh hồn của đất mẹ da đỏ – lẩn khuất vào sâu trong dãy Andes. Đứa trẻ ấy lớn lên, mang làn da sáng của cha nhưng có đôi mắt hoang dại của mẹ. Đó chính là thế hệ Mestizo đầu tiên của vùng đất này.
​Nhiều năm sau, khi người Tây Ban Nha quay lại và chính thức lập bản đồ, họ nhớ về câu chuyện chàng lính Alonso chết bên sông vì chiếc vòng bạc, bèn gọi cả vùng đất rộng lớn này là Argentina – Đất Nước của Bạc, nhưng cũng là Đất Nước của một mối tình chung thủy và bi tráng.
Còn bây giờ, hãy chờ xem họ - Tây Ban Nha và Argentina đấu với nhau thế nào nhé.

"VUA TIẾNG VIỆT"Hãy giúp khối nghỉ hè với.Đây là bài tập lớp 2 tiểu học nha.
27/06/2026

"VUA TIẾNG VIỆT"
Hãy giúp khối nghỉ hè với.
Đây là bài tập lớp 2 tiểu học nha.

Đã phi lý thì còn nói được gì
10/05/2026

Đã phi lý thì còn nói được gì

The Absurd
Triết lý
của Albert Camus

The AbsurdTriết lý của Albert Camus
09/05/2026

The Absurd
Triết lý
của Albert Camus

GIẬT MÌNH       Đêm qua tôi nằm mê thấy mình lạc bước vào một phiên chợ âm phủ. Trong chợ có nhiều sạp hàng đang rộn rã ...
28/04/2026

GIẬT MÌNH
Đêm qua tôi nằm mê thấy mình lạc bước vào một phiên chợ âm phủ. Trong chợ có nhiều sạp hàng đang rộn rã giao lưu chầu văn, hát xẩm và những trận cười ngả nghiêng. Bỗng nhiên tôi nghe văng vẳng đâu đó tiếng kèn, tiếng trống đám ma. Giật mình tỉnh giấc, thấy ánh trăng ngoài cửa sổ cũng ảo diệu như cái màu tím thẫm của phường Bát âm làng Sình. Tâm trí tôi lơ mơ về cuộc đời này, nơi sự sống và cái chết đan cài vào nhau như những sợi tơ trên chiếc đàn tì bà của người nhạc công phiêu du.
Cuộc đời, tựa như một bản nhạc của những kẻ rong chơi nhìn đời là cõi tạm. Nhưng cái "tạm" này sao mà thi vị, lộng lẫy và ồn ào đến thế! Hãy nhìn vào bức tranh phường Bát âm kia, có những nhạc công đang say xưa phô diễn tài nghệ. Đời, thực chất là một cuộc phô diễn của mọi giác quan. Ta lang thang trong đời như một lữ khách vào chợ, để rồi chìm đắm vào tiếng nhạc của phường Bát âm. Nó réo rắt khi bổng khi trầm của tiếng kèn bầu, nó xoắn quận du dương vỗ về như gió trăng xuông của tiếng đàn nhị, nó dồn dập như thúc giục của tiếng trống và tiếng mõ. Ta mải mê đuổi theo những dải màu sắc rực rỡ như cầu vồng, để rồi tự huyễn hoặc rằng đó chính là vinh quang. Ta vào chợ để nếm trải đủ mùi vị của nhân gian. Từ thơm tho ngọt bùi của thành công đến cái hăng hắc cay đắng của thất bại, cái khăn khẳn chua chát của nhục nhã. Mọi thứ đều thật thật, giả giả đến mức nghẹt thở. Ta cứ ngỡ mình đang "sống" thực sự khi nắm trong tay những ước vọng. Nhưng nhìn kỹ lại mà xem. Những khuôn mặt trong tranh, dù rực rỡ sắc màu, vẫn mang một nét hư ảo, vô định. Họ đang chơi nhạc cho người chết, hay chính họ là những bóng ma đang diễn kịch cho người đời xem?
​Trong cơn mê sảng đầy thanh âm, màu sắc và mùi vị ấy, cái chết bỗng xuất hiện không phải như một vực thẳm đen tối, mà như một cú "giật mình" sảng khoái của gã say vừa tỉnh rượu.
​"Vẳng nghe kèn trống đám ma,
Giật mình lại tưởng người ta khóc mình."
​Thật là diệu huyền cái khoảnh khắc "ảo" nhất của kiếp người. Khi kèn trống vang lên, ta giật mình nhận ra cái "Tôi" mà ta dày công tô vẽ, chăm chút bấy lâu thực chất chỉ là một ảo ảnh. Tiếng khóc, tiếng cười lúc này hòa làm một. Khóc cho người hay khóc cho mình? Cười cho sự giải thoát hay cười cho sự lầm lạc, nuối tiếc? Tất cả đều trở nên vô nghĩa khi ta bước qua cánh cửa của thực tại hư vô.
Cái chết là lúc màn kịch hạ, nhạc công thu đàn, họa sĩ gác bút hay cái chết là sự mở màn cho cái sống cuộc đời mới. Những màu sắc cầu vồng bừng sáng rồi tan biến, những bát âm vỡ òa rồi im bặt, một không gian tối đen, tĩnh lặng tuyệt đối. Ta "giật mình". Chính giây phút ấy ta nhận ra mình chẳng là ai cả, và cũng chính là lúc ta trở thành tất cả.
​Đời người thật hài hước đến mức ngớ ngẩn giữa cõi Ta-Bà. Chúng ta dành cả đời để phân định thiện ác, trắng đen, để tranh giành một chỗ đứng trong cái phường Bát âm rộn rã kia. Ta hỉ, nộ, ái, ố như những con rối bị giật dây bởi những ham muốn của chính mình. Nhưng sau cú giật mình thì tò mò.
"Vào xem cho rõ sự tình
Vẫn không biết được khóc mình hay ai".
Rốt cuộc chỉ thấy một màn sương khói mờ ảo của sự nhầm lẫn. Nhưng chính cái sự ngớ ngẩn ấy lại làm nên ý nghĩa của cõi trần ai này. Nếu đời không là cơn mê, nếu mọi thứ đều rạch ròi như đếm, thì còn đâu cái thú vị của sự "giật mình"?
Thiện và ác, vui và buồn chính là những chất liệu màu sắc khiến bức tranh đời người trở nên bay bổng. Những khúc nhạc Bát âm là hương vị để yêu cả những đêm đông buốt giá. Còn những giọt nước mắt "khóc người, khóc ta" để cho biết rằng mình vẫn còn đang được dự phần vào cuộc chơi đời người mộng mỵ này.
​ Ơ hờ, cái ảo diệu nhất lại không phải là giấc mơ, mà là sự tận hưởng cơn mê với một nụ cười ngô nghê của bậc ngộ triết. Biết là giả, mà vẫn diễn thật say mê!

THIÊN HẠ TẤT THẾ CẢ ?Trong từ ngữ hiện nay, "sống ảo" đã trở thành quen thuộc trong đời sống thường nhật. Ví như việc ch...
21/04/2026

THIÊN HẠ TẤT THẾ CẢ ?
Trong từ ngữ hiện nay, "sống ảo" đã trở thành quen thuộc trong đời sống thường nhật. Ví như việc chụp ảnh bữa tiệc sang chảnh, "check-in" khách sạn 5 sao dù túi rỗng tuếch, hay dùng app chỉnh ảnh đến mức mẹ đẻ không nhận ra con. Nhưng nếu chỉ có thế thì thường quá. Sống ảo thực chất là một căn bệnh nan y đã có từ xưa. Nay nó trở thành Bản giao hưởng về những "giấc mơ ban ngày". Đó là những người mang năng lực trung bình nhưng khoe hưởng thụ hạng vương giả; là những bà mẹ muốn con mình bay cao như đại bàng nhưng lại nhốt nó trong lồng kính vì sợ g*i mồng tơi đâm chảy máu. Đó là những nhà "cào bàn phím" bảo vệ mỹ nhân và chúng sinh bằng đại ngôn từ, hay những kẻ làm việc thất đức nhưng ngày đêm xì sụp khấn vái thần thánh để xin sự bình an. Chúng ta cười nhạo họ, nhưng hãy nhìn lại: phải chăng chúng ta cũng đang diễn một vai nào đó trong vở kịch "tỉnh thức" của chính mình?
Khoảng cách từ "tỉnh thức" đến "mê muội" thật mỏng manh như một lằn ranh mờ ảo. Đừng tưởng chỉ người lao động thấp mới sống ảo, ngay cả tầng lớp tinh hoa, thiền sư hay các nhà khoa học cũng chẳng thoát khỏi cái bẫy sống ảo này.
Dân thiền - "ảo": Đa số giới mộ điệu thiền định hiện nay coi "tỉnh thức" là một đẳng cấp trí tuệ. Họ khoác lên mình bộ đồ tự thiết kế, tay đu đưa quạt pin, môi nhấp trà sương khói, nói chuyện từ bi hỷ xả, nhưng lại lười lao động và sợ đọc sách. Họ tự huyễn hoặc rằng mình đang "buông bỏ", trong khi thực tại là họ đang trốn chạy thực tế trong một vỏ bọc tự cho là thanh tao.
Các nhà khoa học và triết gia - "ảo": Họ dành cả đời để đi tìm một chân lý tuyệt đối, một thứ gì đó "chỉ có đúng mà không có sai", "chỉ có thành công mà không có thất bại". Câu chuyện về triết gia thiền sư tự nhận là minh chứng hùng hồn. Vị sư nọ đố cô gái tìm được thứ gì chỉ có vinh quang mà không có nhục nhã, chỉ có phải mà không có trái. Cô gái mang về tờ báo quảng cáo, nơi mọi thứ đều rực rỡ và hoàn hảo đến mức thiền sư phải thét lên vì thấy 40 năm tu hành của mình vẫn còn "ảo" hơn cả hiện thực khách quan.
Tri thức - "ảo": Chúng ta đi mua chữ cho con rồi phó mặc cho thầy cô, trường học, tưởng rằng tờ hóa đơn học phí có thể thay thế cho sự giáo dục của cha mẹ. Đó là sự ảo tưởng về quyền năng của đồng tiền.
Từ các triết gia mải mê xây dựng những lâu đài lý thuyết trên mây, đến những người phụ nữ mơ về một "siêu nhân" lai giữa đại gia Phạm Nhật Vượng và kẻ si tình Võ Đại Lang – tất cả đều đang dùng một lăng kính hồng để soi vào thế giới xám xịt.
Phải chăng "Sống ảo" chính là thôi thúc tối thượng của nhân loại. Nhưng khoan hãy mỉa mai, bởi nếu không có "sống ảo", nhân loại có lẽ đã diệt vong vì trầm cảm từ lâu. Sống ảo chính là một dạng " ảo vọng", là liều thuốc giảm đau cho những tâm hồn đang bế tắc giữa thực tại trần trụi. Nếu không ảo tưởng về một tương lai giàu sang dù hiện tại lười biếng, người ta lấy đâu ra niềm vui để đi làm mỗi sáng? Nếu không ảo tưởng về sự bảo hộ của thánh thần, kẻ lầm đường lạc lối lấy đâu ra điểm tựa để tiếp tục sống mà không hóa điên vì tội lỗi? Sống ảo là động lực để người ta duy trì sự tồn tại.
Suy cho cùng, thiên hạ tất thế cả. Chúng ta sống bằng những giấc mơ, nuôi dưỡng tâm hồn bằng những viễn cảnh tươi đẹp không biết có thực không. Sống ảo không phải là tội lỗi, nó là bản năng sinh tồn. Khi thực tế quá khắc nghiệt, chúng ta buộc phải xây dựng một "thế giới song song" với thực tại để trú ngụ. Chỉ có điều, đừng để khi "rơi xuống vực Lăng Cô" như thiền sư kể trên mới nhận ra rằng: Thế gian này vốn là một rạp xiếc luân hồi khổng lồ, nơi tất cả chúng ta đều vừa là khán giả, vừa là những gã hề đang say sưa diễn vai "tỉnh thức" giữa một cơn mê dài.

Address

Hải Phòng
Lê Chân

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Blog cá nhân Đỗ Đình Nghĩa posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share

Category