12/08/2019
CON CHÓ CHẾT ...
Tên con chó chết đấy ở nhà là "Măng", ko phải măng tre với trúc gì đâu. Mà là 2 từ đồng âm ghép cùng với nhau là thành "Măng Măng". Đọc 1 từ thì ta tưởng dân vùng cao, mà đọc 2 từ ta lại tưởng Khựa "nằm vùng". Ấy thế mà hỏi ra mới vỡ lẽ là cái tên đó được du nhập từ Korea về cơ đó. Có cái tên đặt ở nhà thôi mà đã tràn đầy sắc thái ... yêu thương - Sến ;))
Nói đến cái con chó chết đó thì chỉ cần dùng độc 1 từ là đủ bộc lộ hết bản thân hay tính cách của nó rồi - "Béo". Vâng là béo và nó vẫn được gọi là Béo cho dù nó có cái tên Măng Măng giá trị liên thành mang yếu tố vượt thủ đô của nước. Đúng là người tính ko bằng trời tính - có tên là Béo thì cũng gọi là Béo, mà ko có tên là Béo thì cũng vẫn được gọi là Béo, nào ai còn nhớ Măng với Tre làm gì. Rõ nản với cái tên mang thương hiệu Korea ;))
Mà nói đến con Béo đó thì sợ nói thật lại ko ai tin bằng nói dối. Nó là kẻ ăn nhiều nhất nhà, chưa đến giờ cơm là nó đã chầu trực để ăn rồi. Nó ăn hết phần nó ko nói, nó còn nhiều lần ăn hết cả phần con chó Vàng và thằng gà Cô Đơn nữa mới sợ. Mọi người đều nói nó rồi, có cả chửi chỉ thiếu mỗi cái gậy vào đầu thôi mà nó cũng ko đổi tính. Nó là 1 con lợn chứ là chó thì "giản dị" quá rồi.
Sở thích của nó dường như nó chỉ có độc 2 sở thích, 2 sở thích rất bình thường, bình thường đến mức giản dị đó là "Ăn" và "Chơi". Nếu lùi thêm 1 bước nữa bỏ đi dấu phẩy ở giữa thì chỉ còn ăn chơi - thật rõ là mang đủ yếu tố bệnh hoạn.
Nhưng đó chỉ mang tính chất chơi chữ, chứ để mà kể về chuyện ăn uống của nó thì cũng đủ bệnh hoạn thật. Về sở thích ăn uống nó cũng giống như mấy thanh niên hoi bây giờ. Anti với hành, tỏi, hoa quả, nói ko với rau răm lá mơ dị ứng với giềng tỏi, kiêng luôn cả khoản mắm tôm, mắm tép, thật là kể ra ko hết. Nhưng chuyện là có 1 lần nhà mua nải chuối tiêu về ăn và có để dành lại 1 ít định chừa cho thằng gà Cô Đơn ăn giải ngố, ko thì có lẽ trước khi vào nồi lại ko biết quả chuối hình dạng thế nào. Lại kể tiếp chuyện về con Béo đó thì có mấy phần đúng hệt như bé Heri trong phim "gia đình là số một". Lúc định cho con gà ăn chuối tiêu thì nó ở đâu chạy lại giành lấy ăn hết luôn phần của con gà. Cứ tưởng như mọi lần - giống mấy thanh niên hoi ko chịu ăn hoa quả, nào ngờ nó sợ con gà ăn mất của nó, nó nhai vài cái rồi nhè ra xong quay sang nhìn con gà, nó cố nuốt cho bằng được. Tọng hết cả phần gà luôn mới sợ nó chứ ... . Thế là từ đó nó đã biết ăn chuối tiêu. Đẳng cấp trên cả "ngáo' của Nga ngố ... ;))
Ngoài ăn ra nó cũng rất lười tắm, ấy thế mà nó cứ tỏ ra là nó sạch sẽ lắm đấy. Người mập như lợn mà lại còn hôi như chó - Ai dám bảo nó là người nữa. Nhưng mà mọi người trong nhà cũng quý nó vì cái sự mập mạp của nó nên chẳng ai ghét nổi, có tức thì cũng chỉ mắng chửi nó vài câu. Mà không mắng thì không sao đến lúc nó bị mắng nó chẳng thèm cãi hay chống đối lại, mà nó trơ trơ cái mặt nó ra, lại còn nhơn nhơn như là thích thú lắm ấy. Đến thua với nó - bệnh sinh ra cả mặt ... - 52 biến thái !
Ở nhà cả ngày nó chẳng làm gì, tính ra từ lúc nó sinh ra nó chơi đến bây h luôn. Đến cái chổi nó cũng ko biết là dùng để làm cái gì, nhưng nó lại biết phá. Có chửi nó thì cũng bằng hòa, hôm sau ngứa răng là nó lại phá. ĐM nhiều lúc cũng tức mà ko dám đánh nó. Chỉ dám chửi nó, nhưng đến lúc chửi thì ... nó lại phởn cái mặt nó ra biểu lộ như là đang khen nó ấy, con chó chết.
Quả thực nếu bảo nó ko làm gì thì cũng là nói quá, chứ sự thực có nó trộm ... ko dám vào nhà :)). Nó thức khuya nhất nhà, nhiều hôm 4 5h xuống nhà mà nó vẫn còn chơi. Nuôi để trông trộm thì không tính tốn cơm chứ ngoài ra chỉ là sống cho chật đất mà thôi. Khó để mà tìm ra đc cái được cái ưu điểm của nó vì nó chỉ toàn tật xấu nên muốn khen nó thì cũng phải vất vả bới lông tìm vết mới khen được.
Nhưng kể ra thì nó cũng mập đủ đáng yêu, mập đến nỗi chẳng ai biết đc sự thực nó là con cái. Cũng đủ ngoan để ko vào nhà ỉa bậy, ngày thì phởn gặp ai cũng mừng. Đêm thì lại biết trông trộm bất kể thấy cái gì cũng sủa vọng lên. Có lần ba ba bò ra sân cũng biết sủa để mọi người biết ra bắt lại ...
Nghĩ lại từ lúc xin đc nó về nuôi nó chưa từng bỏ bữa cơm nào. Kể cả là cơm trộn thịt hay cơm trộn canh, nó cũng xơi tuốt chẳng chê. Lại còn tranh ăn nữa chứ, ngoài sự tích chuối tiêu ra thì đến cơm trắng quẳng ra cho gà mà nó cũng xực luôn. Thằng gà cũng bất lực nhìn nó - Phường lưu manh !
Nhưng ngày gần đây Béo đã bỏ cơm và ko còn ngồi trực ăn ngoài sân nữa ... nó trở mình bị ốm, Khi gọi ra cho Béo ăn cơm mà chờ mãi chẳng thấy, bình thường thì làm gì cần gọi bởi thú vui của Béo dường như là việc trực ăn mà thôi. Đến khi tìm khắp nhà mới thấy Béo đang nằm vẫy đuôi nhè nhẹ. Cho ăn mà ko ăn, lần đầu chê cơm, phải bỏ bánh ra nhưng cũng ko ăn, rồi đến cả móng chân giò nhường cả cho phần thịt mà cũng chê. Thật là kì lạ - con Béo bỏ bữa ...
Hôm qua là ngày thứ 2 Béo bỏ cơm, người sụp xuống chỉ còn lại khung xương. Béo vẫn cố vẫy đuôi mừng nhè nhẹ, ánh mắt u buồn mệt mỏi giương lên để thể hiện sự bất lực trước việc đứng lên sán lại mừng chủ. Chiếc đuôi gầy gò cảm giác như chỉ còn lại những khớp xương nối liền mà thôi. Ko còn thịt, chẳng đủ sức sống và còn rất khô cứng, nhưng Béo vẫn cố vẫy - Thành ra chiếc đuôi trơ xương giương nhẹ ve vẩy, cố bầy tỏ sự hân hoan nhưng sự hân hoan đó lại thiếu sức sống. Không ai nhận ra được bất chợt có 1 khoảng không gian chỉ còn cô đọng lại thành 1 khoảnh khắc tràn đầy ái mỹ thê lương mà thôi ...
Tối ngày thứ 2 Béo bỏ cơm, Béo chỉ được ít sữa hòa cùng thuốc bị ép đổ vào mồm. Lúc âu sau Béo mới trở người chạy loăng quăng được 1 chút, làm ai cũng mừng vì Béo nó đã đi lại được - chiếc đuôi cũng đã có lực vẫy mạnh hơn hồi sáng, mặc dù ánh mắt vẫn còn vô lực yếu ớt dường như còn có cả sự khẩn cầu mang ơn ...
Ngày thứ ba Béo lại chỉ nằm 1 chỗ, chiếc đuôi ve vẩy nhưng là yếu đuối sát đất khi có người lại gần gọi tên. Sữa pha thuốc cũng vội nôn ra, chẳng buồn cả chuyển chỗ nằm tránh bãi nôn - Béo đã ngừng tranh đấu. Buông bỏ ...
Tối nay quán vắng khách thành ra sự u ám tăng thêm vài phần cô đọng lại sự tiếc thương cho Béo. Những lời chúc cuối dành cho Béo cũng được nói ra trước khi chia tay, chị Kim khóc 2 lần đấy - Béo đi bình an thôi ... !!!
Con chó chết, nhưng đến lúc mất thì chẳng ai nhớ ra cái tên Măng Măng đã đặt cho nó, quen mồm vẫn gọi nó là Béo. Thôi Béo đi bình an nhé, nếu có đủ duyên phận còn kịp quay về thì nhớ phải khoác sắc vàng trên người, ngủ phải đủ tư thế biết cả ngửa bụng gối đầu. Và nhớ phải biết ăn cả chuối tiêu nữa đấy Béo ... !