AruAni - Đại dương gửi nỗi nhớ lên bầu trời

AruAni - Đại dương gửi nỗi nhớ lên bầu trời Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from AruAni - Đại dương gửi nỗi nhớ lên bầu trời, Grocers, Đảo Hòn Tre, Nam Nha Trang, Việt Nam, Nha Trang.

Official Guidebook (2021): Armin's heart is connected with Annie's (Trái tim Armin thuộc về Annie)

Blog cá nhân, không đại diện cho bất cứ tập thể, tổ chức nào.

Đừng bao giờ tiếc 15 phút mỗi ngày để dành thời gian trò chuyện với người bạn yêu thương vì 2 tiếng đó sẽ là 4 năm xứng ...
30/05/2026

Đừng bao giờ tiếc 15 phút mỗi ngày để dành thời gian trò chuyện với người bạn yêu thương vì 2 tiếng đó sẽ là 4 năm xứng đáng nhất ❤

Min Min là mặt trời nhỏ, chiếu sáng và sưởi ấm trái tim của An Nhi trong căn hầm tăm tối, lạnh lẽo đó 🌞💙🩵
29/05/2026

Min Min là mặt trời nhỏ, chiếu sáng và sưởi ấm trái tim của An Nhi trong căn hầm tăm tối, lạnh lẽo đó 🌞💙🩵

Bởi vì trái tim họ thuộc về nhau, nên họ sẽ luôn tìm về với nhau, thế mà lại hay 💙🩵
23/05/2026

Bởi vì trái tim họ thuộc về nhau, nên họ sẽ luôn tìm về với nhau, thế mà lại hay 💙🩵

Oneshot: Tropical NightWarning 🔞Link gốc:https://archiveofourown.org/works/37131022?view_adult=trueTranslator: ĐứcBản dị...
20/05/2026

Oneshot: Tropical Night

Warning 🔞

Link gốc:

https://archiveofourown.org/works/37131022?view_adult=true

Translator: Đức

Bản dịch:

Tám giờ tối mùa đông, mặt trời đã lặn từ lâu, bầu trời phủ một màu đen đặc quánh. Ở toà chung cư nơi các đại sứ hòa bình sinh sống vốn là một tòa kiến trúc cổ kính và uy nghi còn sót lại sau Rung Chấn, thế nhưng vào giờ khắc này, nhìn từ xa, nó gần như tan biến vào màn đêm -nếu không nhờ vài ô cửa sổ lẻ loi còn le lói ánh đèn dẫn lối.

Trước khi bước vào sảnh lớn, Armin ngẩng đầu nhìn lên tầng họ ở. Một hàng cửa sổ tối om lặng lẽ chìm trong cái rét đông giá buốt, chỉ riêng ô cửa tận cùng còn hắt ra thứ ánh sáng vàng dịu dàng. Sau lớp rèm voan mỏng, thấp thoáng có bóng người đi lại. Khi ấy cậu mới nhớ ra hôm nay là buổi tụ họp thường lệ trong tuần của vài thành viên mê rượu trong đoàn đại sứ. Nếu không có việc gì vướng bận, những người còn lại cũng thường ghé quán rượu gần đó để cùng nhau uống đôi ba ly.

Trong số họ, chỉ có Annie là không thích những nơi náo nhiệt. Những ngày thường, cô luôn cùng cậu rời đi sớm để trở về căn hộ nghỉ ngơi. Hôm nay cậu không có ở đó, vậy nên cô chỉ ở nhà một mình.

Armin biết cô không giỏi đối phó với tiếng cười nói ồn ào của quán rượu hay bộ dạng say khướt mất kiểm soát của đồng đội. Và cậu cũng biết cô đang đợi mình. Vì thế cậu cúi đầu bước nhanh hơn, xuyên qua đoạn gió lạnh cuối cùng trên con đường trở về.

Trước khi gõ cửa, Armin vẫn không khỏi lo lắng liệu Annie có còn giận mình hay không. Nghĩ cho cùng, mọi chuyện dường như đều là do cậu tự chuốc lấy. Nếu chuyến đi thuận lợi, đáng lẽ hôm qua cậu đã trở về rồi. Giờ này, theo đúng lời hẹn từ trước, cậu và Annie hẳn đang ngồi trong một nhà hàng nổi tiếng khó đặt chỗ ở trung tâm thành phố.

Một tuần trước, nhờ vài cơ duyên tình cờ, Armin đã liên lạc được với một nhân vật đầy thế lực của quốc gia láng giềng vốn luôn đối đầu với Marley, và vì thế đột ngột quyết định bí mật đến gặp mặt. Để tránh gây chú ý, cậu kiên quyết đi một mình, chỉ mang theo một vệ sĩ trẻ gầy gò mà Annie từng đánh giá là “trông chẳng đáng tin mấy”.

Ngay từ đầu Annie đã cho rằng ý tưởng đó quá mức nguy hiểm, kiên quyết đòi đi cùng. Nhưng đúng lúc ấy cô và Pieck lại phải tham dự một hội nghị, hơn nữa cô vốn chẳng thể cãi thắng được Armin, cuối cùng chỉ đành miễn cưỡng đồng ý để cậu tự mình dấn thân vào hiểm nguy.

Hai ngày trước lúc lên đường, cô gần như không nói với cậu câu nào.

Armin vốn định dùng bữa tối đã hẹn từ lâu để xoa dịu bầu không khí căng thẳng giữa họ, thế nhưng trên đường trở về, tuyết lớn phong tỏa giao thông, khiến cậu buộc phải ở lại một thành phố xa lạ thêm một đêm. Ngay cả cuộc hẹn cũng lỡ mất.

Khi gọi điện cho Annie từ chiếc điện thoại công cộng ở nhà ga, cô chỉ nhẹ giọng nói: “Không sao đâu.”

“Có cần tôi giúp hủy đặt chỗ nhà hàng không?” Giọng Annie vẫn bình thản như mọi khi, nhưng qua điện thoại lại nghe xa xôi đến khó chạm tới.

“Ừm… hiện tại tớ không tiện tra số điện thoại. Làm phiền Annie nhé.”

“Vậy cậu đi đường cẩn thận .”

Nói xong, cô dứt khoát cúp máy.

May mà lúc Annie mở cửa đón cậu, trên gương mặt cô không hiện rõ vẻ giận dữ.

Cô đã thay sang quần áo mặc ở nhà -một chiếc hoodie trắng rộng thùng thình cùng mái tóc búi tùy ý, khiến cô trông như thể năm tháng chưa từng để lại dấu vết gì trên người mình.

Cô nhận lấy hành lý từ tay cậu, nhẹ nhàng đặt xuống huyền quan, rồi giúp cậu treo khăn choàng và áo khoác lên giá.

Mọi thứ đều giống hệt những lần trước cậu ghé qua nơi này.

Ngoại trừ việc cô gần như chẳng nói gì, và khi cậu muốn ôm cô, cô đã khéo léo tránh đi.

“Tôi nấu ít súp kem. Trên đường cậu đã ăn gì chưa?” Sau khi cậu bước vào phòng khách, cuối cùng cô cũng lên tiếng.

“Lúc nãy tớ có ăn qua loa rồi.” Đến lúc ấy Armin mới nhận ra trong phòng đang thoang thoảng hương thơm béo ngậy dịu ngọt, khiến bụng cậu cũng bắt đầu cồn cào. Cậu cười ngượng ngùng. “Nhưng giờ hình như…lại thấy đói rồi.”

Annie quay người múc cho cậu một bát súp nóng, sau đó kéo ghế ngồi xuống đối diện, lật xem một tờ báo.

“Annie vẫn còn giận tớ à?” Armin hỏi qua làn hơi nóng lững lờ bốc lên từ bát súp, ánh mắt mềm yếu như một chú chó con biết mình làm sai.

Nhưng Annie không nhìn cậu.

Cô chỉ nhấp một ngụm trà nóng rồi tiếp tục lặng lẽ đọc những dòng tiêu đề trên báo.

“Có thể là còn. Cũng có thể là không.”

“Ơ?”

“…Không có gì.”

Có lẽ cuối cùng cũng chán ngấy những tin tức vô vị ấy, cô gấp tờ báo lại rồi ném xuống bàn.

“Tôi đi đun nước tắm.”

Rõ ràng căn hộ của Annie có bố cục gần như giống hệt căn hộ đơn độc của cậu, cô cũng chỉ sắp xếp đơn giản như bao người khác, thế nhưng Armin luôn cảm thấy bất cứ nơi nào có hơi thở của Annie đều trở nên ấm áp hơn đôi chút.

Công việc đại sứ không cho họ quá nhiều thời gian riêng tư. Rất nhiều khi, địa điểm hẹn hò của họ chính là căn hộ này.

Trò chuyện, đọc sách, ăn tối, ôm nhau, hôn nhau… đôi lúc Armin còn ngủ lại, sáng hôm sau lại rời đi trước khi mọi người thức giấc.

Cậu quen thuộc với từng góc nhỏ trong căn phòng này, thậm chí còn quen thuộc hơn cả căn hộ lạnh lẽo của chính mình.

Ngăn bên phải trong tủ quần áo là nơi đặt áo sơ mi và đồ lót của cậu. Muốn đánh giày trước khi ra ngoài thì phải mở ngăn kéo tầng thứ hai của tủ giày. Bức tường phía đông phòng ngủ đã bắt đầu b**g rộp. Còn vết ố trên trần phòng tắm trông hệt như một Titan vô tri bụng phệ.

Thời gian lặng lẽ trôi đi từng năm.

Armin nhận ra mình ngày càng ít nhớ đến những chuyện của thuở xa xưa.

Ngâm mình trong làn nước nóng, ngẩng đầu nhìn vết nước loang như Titan vô tri kia, cậu không còn nghĩ tới những cơn ác mộng thời còn là tân binh Trinh Sát Đoàn nữa.

Điều cậu nghĩ tới là căn nhà trọ cũ kỹ nơi mình bị mắc kẹt vì bão tuyết đêm qua.

Cậu nhớ tới khoảnh khắc bản thân co ro trong tấm chăn ẩm mốc, nghe tiếng gió gào thét như sát bên tai, rồi tưởng tượng Annie đang làm gì trong đêm cuộc hẹn dang dở.

Cậu đã dùng tất cả những hình dung dịu dàng về cô để chống chọi với đêm lạnh mà bản thân tưởng như đã từ lâu không còn phải trải qua nữa.

Thế mà chỉ chớp mắt, cậu đã lại trở về nơi này, cảm nhận hiện thực còn ấm áp hơn cả tưởng tượng.

Chỉ là…quả nhiên vẫn nên nói chuyện nghiêm túc với Annie.

Hoặc ít nhất…phải xin lỗi cô.

Ngay lúc ấy, cậu nghe thấy tiếng gõ cửa khe khẽ.

“Armin…” Annie gọi tên cậu rồi ngập ngừng một thoáng. “…Tôi vào được không?”

“Ừ! Tất nhiên rồi.”

Cậu cứ ngỡ cô ấy chỉ muốn mượn phòng vệ sinh, hoặc dùng bồn rửa mặt để vệ sinh cá nhân vì trước đây nếu về nhà muộn, thỉnh thoảng họ vẫn hay làm vậy để tiết kiệm thời gian. Nhưng chẳng mấy chốc, cậu liền nghe thấy tiếng bước chân phía sau tấm rèm mỗi lúc một gần, và rồi giọng nói của Annie lại một lần nữa vang lên.

"…Tôi vào được không?" Cô hỏi lại lần nữa, nhưng câu hỏi này đã mang một hàm ý hoàn toàn khác biệt.

Cậu kinh ngạc ngước mắt nhìn lên, đập vào mắt cậu là hình ảnh Annie đang trần trụi đứng trước mặt mình.

Chiếc bồn tắm đơn không quá rộng rãi, nếu là một người đàn ông trưởng thành có vóc dáng cao lớn thì hẳn sẽ cảm thấy vô cùng chật chội. Armin co chân lại, dịch người về phía sau nửa bước để nhường lại một khoảng trống. Nước trong bồn vẫn còn rất ấm, Annie vừa bước vào, làn da vốn dĩ trắng ngần của cô liền bị ngâm đến ửng hồng, đường cong cơ thể ẩn hiện dưới làn nước dập dềnh chưa kịp ổn định.

Cô xõa tóc ra, một đoạn tóc vàng ngập trong nước bị ướt đẫm chuyển sang màu nâu nhạt, rủ xuống xương quai xanh đọng nước và chiếc cổ thon dài của cô. Cậu vô thức nuốt nước bọt một cái, không kìm lòng được mà nắm lấy bàn tay cô đang đặt trên thành bồn tắm. Sắc hồng vốn chỉ dừng lại ở vùng cổ vai liền lập tức lan nhanh lên hai gò má và vầng trán của cô.

"…Đừng nhìn tôi như vậy!" Cô quay mặt đi chỗ khác, nhưng không hề rụt tay lại.

"À…Xin lỗi cậu."

"Cũng không cần phải xin lỗi đâu…" Cô liếc nhìn cậu một cái thật nhanh, rồi lại cúi đầu xuống.

"Ngay cả khi không phải vì chuyện này, tớ cũng nên nói lời xin lỗi với Annie mà. Trước đó đã không thể giữ đúng lời hẹn, lại còn khiến Annie phải lo lắng." Cậu không còn để tâm trí treo ngược cành cây nữa mà nhìn cô đầy nghiêm túc.

"Tôi quả thực rất lo cho cậu… Nhưng có lẽ tôi cũng không biết phải biểu đạt thế nào, thái độ của tôi đối với cậu rất tệ, tôi cũng rất xin lỗi". Nói rồi, cô rút bàn tay đang bị cậu nắm giữ ra, như để giải tỏa sự bồn chồn mà vuốt lại phần tóc mái trước trán, "Đúng rồi… Chuyện đàm phán có thuận lợi không?"

"Đối phương đã đồng ý sau này sẽ chính thức đến thăm Marley, nhưng cụ thể kết quả ra sao, bây giờ có lẽ vẫn chưa nói trước được". Cậu vẫn giống hệt như thời còn là thực tập sinh, mỗi khi nhắc đến công lao của mình thì luôn ngượng ngùng đưa tay gãi gãi mũi. Đây cũng chính là điểm mà cô yêu thích ở cậu.

"Khá khen cho cậu đấy." Annie vờ buông lời mỉa mai, khom người tiến lại gần. Cô giữ lấy hai vai cậu, kề sát mặt mình vào mặt cậu: "Lần sau có chuyện như vậy, hãy để tôi đi cùng cậu."

"Annie, cậu không cần lo lắng quá đâu, ngài Leonhart trước đây cũng từng dạy tớ vài chiêu đấu võ mà." Cô bật cười, nhớ lại việc mình từng phải chịu không ít khổ sở vì bài học đó.

"Đấu võ sao? Nếu phải đối mặt với súng đạn, thì ngay cả tôi và cha cũng đều yếu ớt như nhau thôi." Cô nhướng mày, nhưng biểu cảm trên gương mặt chẳng mấy chốc đã dịu lại. Cô nhìn sâu vào mắt cậu: "Ý tôi là, nếu còn có những tình huống nguy hiểm như vậy xảy ra, tôi hy vọng có thể ở bên cạnh cậu."

Cậu vốn còn muốn giải thích thêm điều gì đó, chẳng hạn như cậu thực lòng không muốn cô lại vì bảo vệ mình mà bị thương, hay như lần này cậu đã tính toán kỹ từ trước rằng sẽ không quá nguy hiểm, và cậu vệ sĩ gầy gò kia cũng chẳng hề yếu ớt như cô nghĩ. Thế nhưng, khi nghe cô nói muốn cùng cậu đối mặt, lồng ngực cậu như có một dòng nước ấm áp chậm rãi tan chảy ra.

"Tớ hứa với cậu", một lần nữa siết lấy tay cô, tìm kiếm ánh mắt đang lảng tránh của người thương, "Giờ tớ có thể ôm cậu một lát được chưa?".

Cô không đáp lời, chỉ mỉm cười trao cho cậu một nụ hôn.

Ban đầu, có lẽ cô chỉ muốn dành cho cậu một nụ hôn phớt qua, dịu dàng chạm vào làn môi cậu như biết bao buổi sớm mai ly biệt hay những đêm hẹn hò gặp gỡ. Thế nhưng như thế vẫn là chưa đủ. Cô vươn tay ôm lấy tấm lưng rộng lớn của cậu, dùng chiếc lưỡi mềm mại lướt nhẹ theo bờ môi trong, nương theo nhịp thở của cậu mà tiến vào hàm răng vốn đã sớm chịu trói từ lâu, cuồng nhiệt liếm láp vòm họng và nướu răng như một sự khiêu khích đầy tình ý. Trong nụ hôn triền miên ngày một sâu đậm, đôi bàn tay cô cũng tựa như đang tìm kiếm một lối thoát cho cơn nóng rực, gấp gáp chu du nơi sau gáy và trước ngực cậu.

Có lẽ vì trước đó đã tích tụ quá nhiều nỗi thất vọng, bất an và cả những tháng ngày chờ đợi, cô rõ ràng nồng nhiệt hơn hẳn mọi khi. Cô hôn cậu không biết mệt mỏi, cơ thể trần trụi áp sát vào thân hình cậu, không ngừng xác nhận và kiếm tìm sự khăng khít, thân mật giữa hai người. Cô run rẩy, dập dìu trong làn hơi thở mỗi lúc một nóng ẩm và dồn dập, đỉnh ngực hồng hào vì kích thích mà thắt lại, dưới làn nước lạnh kia đầu vú liên tục cọ xát vào vòm ngực khiến cậu cũng nhạy cảm không kém.

"…Ưm… Annie…"

Sự chủ động hiếm hoi của người tình khiến tâm trí cậu đảo điên, thần hồn điên đảo. Cậu ngửa đầu đón nhận nụ hôn nồng cháy của cô, đôi bàn tay không kìm chế được mà bắt đầu mơn trớn khắp cơ thể cô. Cậu dùng đầu ngón tay vuốt ve tấm lưng mảnh dẻ nhưng rõ đường xương mảnh khảnh của cô, ôm lấy vòng eo thon gọn mà săn chắc, rồi lại dùng lòng bàn tay men theo bờ mông tròn trịa, mịn màng để phác họa đôi chân khỏe khoắn, tuyệt đẹp. Mỗi một tấc da thịt của cô đều đang tỏa nhiệt, ngỡ như cậu đang ôm trong lòng một quả cầu lửa vậy. Cậu thử mơn trớn dọc theo mặt trong đùi tiến dần lên trên, đầu ngón tay lập tức chạm phải một khoảng mềm mại, ướt át đầm đìa.

"…Có vào phòng không?" Cô rời khỏi làn môi cậu, hai tay chống lên vai cậu, khẽ khàng thì thầm. Sâu trong đôi mắt màu xanh băng giá vốn dĩ luôn lãnh đạm ngày thường, nay đang cuộn trào những đợt sóng dục vọng âm ỉ.

"Không cần đâu. Annie thế này đẹp lắm, tớ còn muốn ngắm nhìn cậu thêm chút nữa." Cậu hôn nhẹ lên má cô, ngón tay lại trêu đùa nơi vùng đất hoa ẩm ướt ấy. Thân thể Annie lập tức khẽ run lên, cô rên rỉ một tiếng trầm đục rồi cúi đầu, giấu gương mặt đỏ ửng vào vai cậu.

Cả hai đều tự nhận bản thân là những người khá truyền thống, trong hầu hết các trường hợp, họ đều ân ái trong phòng ngủ. Ngoại trừ việc tìm kiếm sự thân mật và vỗ về lẫn nhau với người mình yêu, họ hiếm khi theo đuổi những thứ kích thích quá đà. Làm tình trong phòng tắm thế này vẫn là lần đầu tiên, không gian xa lạ cùng ánh sáng quá mức sáng sủa trong phòng tắm khiến Annie vẫn chưa thể thích nghi ngay được. Cô được cậu bế lên bệ cửa sổ cạnh bồn tắm, bồn chồn ngồi ở mép bệ, mãi cho đến khi Armin giữ lấy eo cô, gác một bên chân của cô lên vai, cô mới khẽ thả lỏng đôi chút.

Độ cao của bệ cửa sổ giúp họ gần như có thể nhìn thẳng vào mắt nhau, Armin đầy âu yếm hôn lên chóp mũi cô, sau đó mở vòi hoa sen bên cạnh. Họ tiếp tục những cử chỉ vuốt ve và nụ hôn sâu vừa bị gián đoạn trong làn hơi nước và mưa phun, cảm nhận hơi ấm và hơi thở nóng rực của đối phương, tựa như đang dấn thân vào một khu rừng mưa bí mật giữa đêm đông tĩnh lặng.

Chóp mũi cậu cọ qua vùng sau tai nhạy cảm của cô, bờ môi mút mát thùy tai mềm mại, rồi lại hôn dọc xuống chiếc cổ thon dài, mong manh cùng khuôn ngực đã căng lên sắc hồng nhạt của cô. Cậu vùi đầu vào lồng ngực đang phập phồng dồn dập vì những tiếng rên rỉ nhỏ vụn của cô, đầu lưỡi tỉ mẩn liếm láp một bên đỉnh núi đang run rẩy, bàn tay còn lại thì xoa nắn bầu ngực mềm mại phía bên kia, đầu ngón tay chậm rãi xoay thành những vòng tròn. Annie ngửa đầu bật ra một tiếng thở dốc dưới sự trêu đùa của cậu, chiếc chân cô đang gác trên vai cậu không kìm được mà kéo cậu lại gần hơn. Cậu cũng thuận thế siết chặt eo cô, ôm cô vào lòng sát hơn nữa. Có lẽ là quá sát rồi, cô vô thức banh rộng hai chân ra, phần thân nóng hổi của cậu liền áp sát vào rãnh khe ướt đẫm của cô.

Thế nhưng cậu không hề vội vàng hấp tấp. Cậu vẫn dịu dàng hôn lên má và chiếc cổ mảnh khảnh của cô như thường lệ, đầu ngón tay kiên nhẫn du ngoạn đến vùng ẩm ướt kia, bồi hồi nơi những cánh hoa còn đọng sương mai. Cho đến khi người tình vì sự kích thích nửa vời này mà sốt ruột co rụt ngón chân, khẽ đá vào lưng cậu như một lời oán trách, cậu mới đưa ngón tay đã thấm đẫm mật hoa tiến vào trong lối nhỏ. Đường hầm ấy còn nóng ẩm và chật khít hơn cậu tưởng, vách trong vốn đã cô đơn từ lâu, ra sức mút chặt lấy ngón tay anh. Chỉ sau vài nhịp đưa đẩy đã bắt đầu phát ra những tiếng nước nhớp nháp đầy tình tứ.

Hơi thở của Annie càng thêm nặng nề. Hai tay cô mò mẫm bám chặt lấy vách tường hai bên cửa sổ, khó lòng nhẫn nhịn mà nhấc eo dao động thân mình, cốt để hai cơ thể hòa quyện khăng khít hơn. Cậu cong ngón tay lại, thám hiểm điểm nhạy cảm quen thuộc, ngước mắt lên quan sát phản ứng của cô, rồi dần dần tăng nhanh tần suất đâm thọc của những ngón tay. Annie bị ánh nhìn tình tứ của cậu làm cho quay mặt đi chỗ khác, trong khoái cảm mỗi lúc một mãnh liệt, cô gấp gáp bám lấy vách tường trơn trượt bên người, ngửa đầu thở dốc, lặp đi lặp lại tiếng gọi tên cậu.

"Ha…Ưm…Ar…Armin…" Khi sắp chạm đến ngưỡng giới hạn, một tay cô ôm lấy đầu cậu, bật ra tiếng cầu xin mang theo nghẹn ngào: "Đủ rồi… Thả tôi xuống đi…"

Trái ngược với những lời thốt ra từ cửa miệng, vách trong nóng bỏng của cô lại càng ngậm chặt lấy tay cậu hơn. Cậu chen thêm một ngón tay nữa vào cửa huyệt, tiếp tục tăng tốc thúc mạnh vào điểm duy nhất ấy. Annie lắc lư định lùi về phía sau, nhưng lại bị cậu dứt khoát ôm ghì trở lại.

Cậu đỡ lấy bờ mông căng nẩy của cô, gấp chân cô đang gác trên vai lên cao hơn một chút, ngón tay cũng đưa vào sâu hơn nữa.

Annie như buông xuôi mà cúi đầu xuống, trán tựa vào trán cậu, rót vào tai cậu những tiếng rên rỉ dài và dồn dập hơn hẳn trước đó, hốc mắt đỏ hoe ngỡ như sắp khóc đến nơi. Cuối cùng, cô ré lên một tiếng nhỏ, kẹp chặt đôi chân, toàn thân run rẩy lên vài nhịp rồi mất hết sức lực đổ rạp người xuống, ôm chặt lấy đầu cậu.

Armin xối nước rửa sạch lòng bàn tay ướt đẫm, dịu dàng ôm lấy cô, hết lần này đến lần khác hôn lên mái tóc vàng mềm mại giờ đã bị nước làm ướt sũng thành màu nâu nhạt của cô. Cho đến khi cô cẩn thận bước xuống từ bệ cửa sổ, đẩy cậu ngồi xuống bục gạch nối liền giữa phần đuôi bồn tắm và bức tường. Mặc dù Pieck luôn thích trêu chọc rằng cô trông dịu dàng và im lặng hơn hẳn khi ở trước mặt Armin, nhưng khi ở riêng với cậu, cô lại có một khía cạnh đầy tính chiếm hữu và giành quyền kiểm soát. Cô quỳ hai chân bên hai hông cậu, cúi người hôn lên bờ môi đỏ rực, bàn tay hơi lành lạnh từng tấc từng tấc một vuốt ve khắp cơ thể đang run rẩy của cậu vì sự khêu gợi của cô. Cô dùng đầu lưỡi liếm lên trước ngực và vùng bụng dưới của cậu, rồi lại giữ chặt xương hông cậu, áp mặt vào nơi thô cứng ấy. Cô ngước mắt nhìn cậu đầy khiêu khích, chỉ để bắt trọn ánh mắt mong chờ thoáng qua nơi đáy mắt cậu.

Cô vờ tiếc nuối lắc đầu: "Đây là hình phạt dành cho cậu."

"Nhưng đây cũng là phần thưởng cho việc cậu đã bình an trở về." Cô một lần nữa bước tới ngồi lên người cậu, dùng mu bàn tay khẽ khàng quẹt qua phần thân đã nóng rực từ lâu của cậu, sau đó nâng lấy nó, ngồi sụp xuống để vào tận nơi sâu trong cơ thể.

Cậu đã nhẫn nhịn rất lâu rồi, mà cơ thể vừa mới trải qua một trận cao trào của Annie lại đặc biệt nhạy cảm, chỉ mới ra vào vài hiệp, cả hai đều không thể tự chủ được mà thốt lên tiếng thở dốc thỏa mãn. Annie bám chặt lấy vai cậu, học theo dáng vẻ lúc trước của cậu, chăm chú nhìn vào đôi mắt đang dần trở nên đê mê của cậu. Cô thở dốc, buông thả bản thân lắc lư cơ thể lên xuống đầy kịch liệt, đôi gò bồng đảo trắng ngần cùng gương mặt đỏ ửng, quên hết thảy sự đời theo đó mà nhấp nhô lên xuống. Không, chỉ như vậy vẫn chưa đủ. Annie đẩy nhanh tần suất chuyển động lên xuống, mỗi một nhịp đều cắm sâu tận cùng, cô giống như đang cầu sinh giữa làn sóng dữ, vươn cánh tay ôm chặt lấy lưng cậu, phát ra từng đợt rên rỉ như tiếng thút thít khát khao, đường hầm ẩm ướt nóng hổi kia cũng theo đó mà siết chặt lấy cậu. Cậu liền giữ chặt lấy eo cô, như để kiếm tìm sự giải tỏa mà rướn eo lên, phóng túng đâm lút cán lên trên mạnh mẽ hơn.

Tiếng vòi hoa sen rào rào như mưa phùn vẫn tiếp diễn, ngoài cửa sổ thỉnh thoảng lại có vài luồng ánh sáng từ đèn pha viễn xứ của xe cộ lướt qua, có lẽ là đồng đội của họ đã về nhà, hoặc cũng có thể là ai đó đang ra ngoài nhưng hơn tất thảy những điều ấy đều chẳng liên can gì tới họ. Trong cơn mưa này, họ vui vẻ quên trời đất mà quấn quýt bên nhau, tựa như lần đầu tiên chạm vào cơ thể đối phương, tham luyến thân thể nhau không rời, trao nhau biết bao cái ôm và nụ hôn không đếm xuể. Giữa tiếng va chạm nhục dục đang dần trở nên hỗn loạn, họ ôm chặt lấy nhau như để xác nhận sự tồn tại của đối phương, trong làn sương nước và tiếng bồn tắm rào rạt, họ gọi tên nhau hết lần này đến lần khác, cho đến khi cuối cùng cũng có thể ngắn ngủi quên đi thế giới này.

Đêm khuya, họ ôm nhau nằm trên chiếc giường đôi chẳng rộng rãi mấy trong căn căn hộ đơn. Annie rõ ràng là đã mệt lử, không lâu sau đã nhắm nghiền mắt, phát ra những nhịp thở đều đặn. Cậu ngắm nhìn gương mặt vừa chìm vào giấc ngủ nông của cô, trong một khoảnh khắc mơ màng, cậu chợt nhớ lại những năm tháng xưa cũ khi cô tự ẩn mình trong khối tinh thể, bỗng chốc như mất đi khái niệm chính xác về thời gian.

Nhưng quả thực đã có điều khác biệt.

"Annie, tớ thấy mình thật may mắn." Cậu vuốt ve những lọn tóc mai lòa xòa bên tai cô, khẽ khàng nói.

"…Ừm?" Chẳng hề nghĩ rằng cô sẽ đáp lại, nhưng cô vẫn khẽ giãn chân mày, lầm bầm đáp lại một tiếng trong cơn mộng mị.

"Từ khi còn rất nhỏ cha mẹ tớ đã ra đi, sau này ông nội cũng mất, tớ đã mất đi gia đình từ thuở ấu thơ… Dĩ nhiên, rất nhiều người cũng rơi vào hoàn cảnh như vậy." Cậu nghiêng người, nhìn đăm đăm lên trần nhà tối tăm giữa đêm đen, tựa như đang tự nói với chính mình,

"Trước đây luôn vì ước mơ hoặc vì sinh tồn mà bôn ba từ nơi này đến nơi khác, cũng đã trải qua rất nhiều chuyện, quen biết rồi lại chia ly với biết bao người quan trọng. Đặc biệt là sau khi rời xa Eren và Mikasa, tớ vốn dĩ đã chẳng còn khao khát, mong chờ gì nữa rồi… Ấy, sao tự dưng tớ lại nói những điều này nhỉ."

Armin hơi ảo não sụt sịt mũi, sau đó cảm nhận được bàn tay mình được Annie nắm lấy. Cậu nhìn sang mặt cô, lại phát hiện cô đang chìm sâu trong giấc nồng.

Giống hệt như suốt bốn năm ròng rã dốc bầu tâm sự cùng nàng công chúa ngủ trong rừng dưới căn hầm Stohess, cậu nắm lấy tay cô, tiếp tục hạ giọng thì thầm với âm lượng vừa đủ để không làm cô thức giấc: "…Dẫu cho có thể tớ đã làm được vài việc có ích, nhưng cũng đồng thời gây ra vô số hậu quả không thể nào cứu vãn. Tớ luôn tự răn đe bản thân không được dùng tâm lý chuộc tội để làm bất cứ điều gì, bởi vì nếu là chuộc tội, thì tội lỗi của tớ thật sự quá lớn rồi…Tớ đành phải dốc hết sức mình để làm nhiều việc hơn, những việc mà chỉ có tớ mới có thể làm, hoặc những việc tớ buộc phải làm. Thế nhưng dẫu có là như vậy, tớ vẫn có thể cảm nhận được cái tội nghiệt ấy luôn treo lơ lửng trên đầu mình. Nhưng ngay cả một kẻ như tớ, giờ đây vẫn có một nơi để 'trở về' "

Và có được người quan trọng tựa như gia đình máu mủ.

Cậu không nói ra phần trò chuyện cuối cùng ấy, chỉ dịu dàng ôm cô vào lòng, rồi nhắm mắt lại.

Cậu nhớ đến món quà mình đã lén chọn cho cô trong chuyến công tác trước, vẫn đang giấu trong ngăn khóa kéo bên trong của một chiếc cặp tài liệu ít khi dùng đến. Những lời còn lại, đợi đến kỳ nghỉ tới khi họ đi biển, cậu sẽ bày tỏ hết với cô.

-----------------------------------------------------

Hết

(Vui lòng không reup bản dịch đi nơi khác)

Trông thế thôi chứ gu là máy bay đấy
17/05/2026

Trông thế thôi chứ gu là máy bay đấy

Mình sẽ không bao giờ bắt con cháu mình phải ship cùng một otp mà mình yêu thích.Chúng nó sẽ được tự do thoải mái lựa ch...
15/05/2026

Mình sẽ không bao giờ bắt con cháu mình phải ship cùng một otp mà mình yêu thích.
Chúng nó sẽ được tự do thoải mái lựa chọn giữa việc yêu AruAni hoặc ra khỏi nhà tao.
Tôi yêu AruAni 😍
Tôi có thể yêu AruAni trong 4 ngày 🥰
Ngày xuân 💐, ngày hạ ☀️, ngày thu 🍂, và ngày đông ⛄️
Tôi cực yêu AruAni 😍
Chắc 3 ngày thôi là ổn 🥰
Ngày hôm qua, hôm nay, và ngày mai 🗓
Tôi vô cùng yêu AruAni 😍
2 ngày thôi được rồi 🥰
Ngày sáng 🌄 và ngày tối 🌃
Tôi rất yêu AruAni 😍
1 ngày thôi là đủ 🥰
Mỗi ngàyyyyyyyyy ❤️❤️❤️❤️❤️

Từ đó họ gọi cô ấy là đ.á thủ Marley
12/05/2026

Từ đó họ gọi cô ấy là đ.á thủ Marley

11/05/2026

Đang thì thầm với đ.á thì bị quân cảnh ập vào bắt quả tang tại trận :,(((((((

Cha kêu đá lên cột mà tôi lỡ đá què giò ổng luôn. Đơn giản vì tôi là đứa con gái nổi loạn 💔
06/05/2026

Cha kêu đá lên cột mà tôi lỡ đá què giò ổng luôn. Đơn giản vì tôi là đứa con gái nổi loạn 💔

Address

Đảo Hòn Tre, Nam Nha Trang, Việt Nam
Nha Trang

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when AruAni - Đại dương gửi nỗi nhớ lên bầu trời posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Category