Humans of thangdih

Humans of thangdih phiên bản nghiêm túc của thangdih_daily

Nhật ký cuối năm. Đi thăm thầy Hiếu. Lại được thầy tặng cho sách hay (mà chắc đến Tết năm sau chưa chắc đã đọc được hết ...
07/02/2026

Nhật ký cuối năm. Đi thăm thầy Hiếu. Lại được thầy tặng cho sách hay (mà chắc đến Tết năm sau chưa chắc đã đọc được hết huhu).

NGƯỜI MẸ(Nguyễn Bính)Gái lớn ai không phải lấy chồng!Can gì mà khóc, nín đi không!Nín đi! mặc áo ra chào họ,Rõ quý con t...
15/10/2025

NGƯỜI MẸ
(Nguyễn Bính)

Gái lớn ai không phải lấy chồng!
Can gì mà khóc, nín đi không!
Nín đi! mặc áo ra chào họ,
Rõ quý con tôi! Các chị trông!

Ương ương dở dở quá đi thôi!
Cô có còn thương đến chúng tôi,
Thì đứng lên nào! Lau nước mắt,
Mình cô làm khổ mấy mươi người!

Này áo đồng lầm, quần lĩnh tía,
Này gương, này lược, này hoa tai,
Muốn gì, tôi sắm cho cô đủ,
Nào đã thua ai, đã kém ai?

Tôi già, tôi chết... khiến cô thương!
Nuôi dạy em cô, tôi đảm đương.
Nhà cửa tôi ở, nợ tôi giả,
Ai nhờ gái hoá việc quân vương!

*

Đưa con ra đến cửa buồng thôi,
Mẹ phải xa con khổ mấy mươi!
Con ạ, đêm nay mình mẹ khóc.
Đêm đêm mình mẹ lại đưa thoi...

Vui khủng khiếp và buồn khủng khiếp.
09/10/2025

Vui khủng khiếp và buồn khủng khiếp.

Hòa trong niềm vui phấn khởi khi giải Nobel Văn chương thuộc về tác giả Nhã Nam đã xuất bản và giới thiệu tại Việt Nam, xin được công bố luôn diện mạo chính thức của cuốn Thơ - Trần Dần, sẽ tái xuất trong tháng 10 này!

Thông tin chi tiết về cả bộ sách sẽ được công bố ngay đầu tuần sau, các bạn chờ tin Nhã Nam nhé!

Sáng nay, thầy giáo Hán Nôm của tôi, Mr. Hà Văn Minh, nhắn trên nhóm lớp - nội dung như bên dưới. Có lẽ một người trong ...
08/10/2025

Sáng nay, thầy giáo Hán Nôm của tôi, Mr. Hà Văn Minh, nhắn trên nhóm lớp - nội dung như bên dưới. Có lẽ một người trong số chúng ta nói đúng, môi trường này, kiến trúc này đã biến chúng ta thành những người an toàn và hay sợ hãi. Một quyết định hình thức học cũng cần cân nhắc, đong đếm, đắn đo như nghị quyết đại hội. Dù yêu quý thầy dạy và yêu quý cả môn Hán Nôm, dù biết hôm nay Hà Nội sẽ hết mưa (không ngờ hết từ sáng), tôi là người đầu tiên của lớp này bình chọn: Học online vì sợ thời tiết mưa to.

Tâm trạng của tôi lúc này chính xác là không có tâm trạng. Dậy sớm, đi lang thang ra ngoài đường và kiếm tìm một chỗ ngồi, ăn một bát bún chả cũng khó. Quán quen, một quán vỉa hè, dựng trong một cái lán mái tôn, hôm nay treo biển nghỉ bán. Có thể vì liên tiếp nhiều ngày qua đã không ai đủ can đảm để dừng lại trước những trận mưa hãi hùng để ăn một bát bún chả, trước nguy cơ là quãng đường phía trước kéo dài vô tận cả về thời gian lẫn không gian (nước). Tìm một quán khác, dở hơn, nước chấm thì rất mất mĩ quan, màu nhờ nhờ, nhưng được cái hợp khẩu vị: rất nhạt (tự nhiên lại hợp cả tâm trạng).

Nhìn trời nhìn đất sau trận mưa, đã rửa trôi trời rồi, nhưng vẫn còn chưa rửa được đất, chỉ nhớ Trần Dần, không phải Trần Dần-heterotopia, mà là Trần Dần-thơ, Trần Dần-lịch-sạch.

"Anh vẫn tìm em qua thành phố sạch
Qua tinh mơ xe cộ sạch
Qua chiều sương toả lạnh sạch
Tìm em
Anh vẫn tìm em qua khu nhà nữ sạch
Qua ty văn hoá sạch
Qua trường học sạch
Qua nhà thuỷ tạ sạch
Tìm em
Anh vẫn tìm em qua cửa hàng mậu dịch sạch
Qua công ty du lịch sạch
Qua tầm tan trường kịch sạch
Qua đoàn phiên dịch sạch
Tìm em
Anh vẫn tìm em qua phòng triển lãm sạch
Qua khu sứ quán sạch
Qua sớm mai trường Đảng sạch
Qua Bộ Công nghiệp nặng sạch
Qua nha khí tượng sạch
Qua ca ba phân xưởng sạch
Tìm em
Anh vẫn tìm em qua thư viện sạch
Qua bưu điện sạch
Qua ngược xuôi dòng tàu điện sạch
Qua đêm trình diễn sạch
Tìm em
Anh vẫn tìm em qua nhà in sạch
Qua khu Kim Liên sạch
Qua đường Thanh Niên sạch
Qua sân truyền sạch
Qua hồ sen sạch
Qua nhà thuyền sạch
Qua nhà đèn sạch
Qua nhà kèn sạch
Qua nhà diêm sạch
Qua nhà thông tin sạch
Qua xưởng phim sạch
Qua xưởng dệt kim sạch
Qua đường nhà Tiền sạch
Qua trường nữ diễn viên sạch
Qua đầu giêng năm sạch
Tìm em"

Sau khi ngồi lại với thầy tôi và sáng tỏ ra những đề tài mình đề xuất cho khoá luận tốt nghiệp ngớ ngẩn và tham ái (như ...
17/08/2025

Sau khi ngồi lại với thầy tôi và sáng tỏ ra những đề tài mình đề xuất cho khoá luận tốt nghiệp ngớ ngẩn và tham ái (như thầy tôi nói, "vĩ cuồng"), tôi (và thầy) sẽ làm một khoá luận mini hơn và nghiêm túc hơn.

Nhiệm vụ của tôi từ hôm ấy (cách đây 3 ngày), cho đến ngày 20/9, phải đọc xong một cuốn chuyên khảo, hơi dày (rất), để ra được một cái tên đề tài với một hướng mà chưa bao giờ dám nghĩ sẽ làm.

"Không đủ ngoại ngữ thì đưa lên cho Chat GPT dịch để đọc".

Tôi nghĩ mình đến ngày 20/9 mà có thể đọc được sơ qua cuốn sách thầy tôi bảo, đã là toại nguyện. Nhưng thói đời thường mất tập trung vì những thú vui bên đường. Không thể hoàn toàn trách mình, vì lời thầy tôi nói nhiều gợi ý và hứng thú quá. Bản dịch này là một trong những thứ đó.

Bản dịch của Chat GPT với chương 1, phần Một, cuốn The Order of Things (Trật tự của vật), của Michel Foucault. I Người họa sĩ đứng hơi lùi lại sau khung toan. Ông liếc nhìn mẫu vẽ; có lẽ đang cân n…

NHÀ NGHIÊN CỨU VĂN HỌC CỦA CUỘC SỐNG HIỆN ĐẠI(một thử nghiệm thơ văn xuôi)Hôm nay, tôi xin thông đạt với công chúng một ...
02/04/2025

NHÀ NGHIÊN CỨU VĂN HỌC CỦA CUỘC SỐNG HIỆN ĐẠI
(một thử nghiệm thơ văn xuôi)

Hôm nay, tôi xin thông đạt với công chúng một người đặc biệt, một người thơ thẩn (flâneur) hoàn hảo trong đô thị Hà Nội của chúng ta. Chúng ta có thể gọi ông như Baudelaire gọi, người thơ thẩn, người phiêu du, flâneur, tuỳ. Trong quan niệm của Baudelaire, người ấy là M. G. giữa lòng Paris. Còn người chiêm nghiệm được le spleen de Hanoi, còn ai khác trong quan niệm của tôi, ngoài T. N. H. đây?

Người đó, nói như Baudelaire, là người chiêm quan được sự kì diệu của thế giới này. Thế giới của chúng ta được cấu thành từ sự duyên dáng kiêu kì của những metropolis, những toà nhà rực rỡ và những quán cà phê lấp lánh như Starbucks hay Tours les Jours, và nửa còn lại, là những toà nhà hũ nút cấm sóng của Khoa Ngữ văn. Tuy nhiên, tôi không nói rằng nhà B thân mến của chúng ta không đẹp. Hãy lưu ý: cái đẹp của thế giới không chỉ nằm ở sự vĩnh cửu, bất biến, mà còn nằm ở sự linh động, đổi dời. Nếu không có những cái thứ hai, tương đối, luân chuyển, cái đẹp còn lại sẽ trở nên thật khó tiêu vô cùng. Nhà phê bình của chúng ta, người thơ thẩn hoàn hảo, đi lang thang giữa hai phía đó, spleen và l’ideal, và quan sát mọi điều của đời sống như một nghệ sĩ của đời sống hiện đại.

Nhà phê bình flâneur của chúng ta là người đi lang thang và trôi dạt trong đô thị Hà Nội. Đôi khi ông thích uống bia một mình ở vỉa hè, đôi khi cao hứng, ông đến check-in ở Hàm Cá Mập. Ông rất thích ngồi ở Tours les Jours, ăn bánh ngọt như một trẻ lên sáu và thậm chí đã ngây thơ cho rằng bánh ngọt có thể thay thế ba bữa trong ngày (ông thú nhận, mình không ăn sáng và cũng chẳng thèm ăn trưa). Người thơ thẩn mê bánh ngọt, định tham gia cả một khoá học làm bánh ngọt, nhưng lại sợ hãi khi nghe tôi nói rằng bệnh tiểu đường rất có thể sẽ tấn công một người gầy còm như ông thay vì người béo như tôi.

Công chúng nghĩ ông là người đáng sợ và nghiêm túc? Những sinh viên ngớ ngẩn chỉ nhìn thấy một phần của tính hiện đại trong con người flaneur này. Xin hãy nhớ lại định nghĩa của Baudelaire về cái đẹp và người thơ thẩn. Ông có một lớp bánh ruột bên trong, tồn tại vĩnh viễn như một người nghiêm túc nghiên cứu, nhưng mặt khác, vẫn còn lớp kem thượng hạng phủ lên trên, đó là phần thơ thẩn của ông. Người thơ thẩn khám phá kiến trúc của toà IPH, thích ăn cơm gà Hội An, ăn miến thay vì ăn cơm bất chấp tôi xin ông hãy ăn gì đó khác vì ăn miến lúc đói có thể đau dạ dày (xin hãy nhớ lại: Baudelaire cho rằng trẻ con có tâm hồn bẩm sinh của một nghệ sĩ, và như thế, trong trường hợp này, chúng ta phải nói ngược lại, ông là flaneur vì đôi khi ông thể hiện phương diện như một đứa trẻ).

Ông là người khó tính trong khoản học hành. Đến nỗi, giờ tôi mới xin tiết lộ, là tôi đã viết được 50 trang nghiên cứu ban đầu, nhưng sau đó ông yêu cầu tôi viết lại từ đầu. Tôi sợ hãi, phải đi hành hạ đeo béo xin xỏ hai thầy bà tarot mà tôi thực sự tin tưởng (dù chính tôi cũng là người hành nghề mê tín dị đoan?) và kính biếu hai thầy đôi cốc matcha latte Starbucks. Nhưng chúng ta hãy biết, đó là hai phần cùng nhau hợp thành một flaneur T. N. H.

Người thơ thẩn của thời đại chúng ta, ông là người nhận thức được thế giới trong chiều kích thâu tóm các giới hạn, cũng vì thế, như hiện thân của cái đẹp hiện đại, mà ông trở nên đáng ngưỡng mộ nhưng cũng xa cách làm sao.




Ảnh: formapubli

(Viết giữa 2 lần đợi khách)Đi xem tử vi, xem tướng xem số, ai cũng hỏi đi hỏi lại một câu, thế lá số ghi như thế rồi có ...
04/02/2025

(Viết giữa 2 lần đợi khách)

Đi xem tử vi, xem tướng xem số, ai cũng hỏi đi hỏi lại một câu, thế lá số ghi như thế rồi có cách nào thay đổi, hóa giải, cải vận được không. Nói ra, đây là câu hỏi bộc lộ rõ nhất cái mâu thuẫn của tử vi, rằng nó có phải là cái tất yếu, không thể tránh khỏi hay không.

Nghĩ đi nghĩ lại, lại nhớ hồi học môn Hệ thống thể loại văn học trung đại, bài giữa kì hỏi về truyện thơ Nôm, mình chỉ viết về Kiều, và quan niệm về con người của Nguyễn Du. Ngẫm lại, mãi vẫn thấy đúng. Một mặt, ông viết:

Ngẫm thay muôn sự tại trời
Trời sinh ra bắt làm người có thân
Bắt phong trần phải phong trần…

Nhưng ngay Nguyễn Du cũng viết:

Xưa nay nhân định thắng thiên cũng nhiều.

Có người bảo Nguyễn Du mâu thuẫn, rốt cuộc là người hay trời, nhân định hay thiên mệnh, được hơn? Cá nhân mình đi xem, tự thấy nó ứng vào lá số. Thiên có mệnh, người có vận. Người ta không thể chống lại mệnh trời, vì số trời là cái thiên tiên, cái có trước, nhưng có thể thuận theo mệnh mà hành động. Thuận theo trời không có nghĩa là phục tùng lá số tử vi, chỉ là dựa vào cái tiên thiên để nương theo mà hoạt động. Lão Tử cho đó là Đạo và Đức, Đức là cái hiện hình, cụ thể hóa, nương theo mà biến hóa của Đạo; dựa vào Đạo mà hoạt động, đó mới gọi là vô vi.

Cho nên, chuyện cải vận, hóa giải vận hạn, vì thế, chủ yếu phụ thuộc vào hành động của bản thân. Người sống không tu đức, không biết đến giới hạn của bản thân và của của hoàn cảnh, làm sao có thể đòi hỏi kết quả như ý nguyện? Nghe thì có vẻ dạy đời, nhưng đó là thực tâm của mình khi trải nghiệm với tử vi. Nương theo nhưng không có nghĩa là nô lệ vào lá số và bói toán. Với người không tri túc, thì tử vi chỉ là trò mê tín qua đường, ở chiều ngược lại, đó là chỗ con người ta biết giới hạn của bản thân để sửa mình cho ngay ngắn hơn vậy.

Off fan, trao quà, triện son chữ kí signed edition.
27/11/2024

Off fan, trao quà, triện son chữ kí signed edition.

HÔM NAY THẦY TÔI DẠY CHỦ NGHĨA HIỆN ĐẠIHôm nay, thầy tôi dạy chủ nghĩa hiện đại. Hôm nay có phần hơi khác lạ. Thầy tôi í...
25/11/2024

HÔM NAY THẦY TÔI DẠY CHỦ NGHĨA HIỆN ĐẠI

Hôm nay, thầy tôi dạy chủ nghĩa hiện đại. Hôm nay có phần hơi khác lạ. Thầy tôi ít nhiều mất đi cái bình tĩnh của mọi buổi học. Những ngày học về cổ điển và neo-classicism, thầy tôi trầm ngâm và bình thản, lặng lẽ ví von giữa cánh cò của Vương Bột với cánh cò của Xuân Diệu: "Lạc hà dữ cô vụ, tề phi/ Thu thủy cộng trường thiên, nhất sắc". Những ngày học về lãng mạn, thầy tôi nói về một tay tên là Enjolras, thủ lĩnh quân cách mạng trong tiểu thuyết Hugo, sẵn sàng trả khoản thuế đòi ngang là mạng sống cho mặt trời tương lai,... bằng cách đọc một đoạn dài trong Những người khốn khổ. Ngày học về hiện thực, thầy tôi u ám nói nhiều về Balzac.

Hôm nay hơi khác mọi hôm. Thầy tôi, vì một vài lí do có thể (được nghỉ một tuần 20/11, được tái tạo tinh thần ở Đà Lạt, etc...) nên đặc biệt sôi nổi, hoặc vốn dĩ, vì lí do khách quan, modernism vốn bị giáo trình đánh cho không ra gì, nên cần phải đính chính và giải độc (?). Tôi có cảm giác hơi buồn cười (hoặc là, rất lãng mạn và rất nghiêm túc), khoảnh khắc thầy tôi nói về Mallarme hay Andre Breton, ngâm nga Màu thời gian hay Nguyệt cầm, ông thầy trước mặt tôi tan biến, trở thành hình hài của Bá Nhỡ lúc đánh đàn, giọng nói phập phồng, gấp gáp, sức sống rút dần, mặt tái đi, nhìn vừa say mê vừa đáng sợ. Hoặc cũng có thể, bị ảnh hưởng bởi không khí u huyền và rung rinh miên man của chủ nghĩa tượng trưng, trong tiếng đọc ngân ngân bạc bạc "Tóc mây một món chiếc dao vàng, nghìn trùng e lệ phụng quân vương..." tôi thấy thầy tôi cũng có cái gì phát tiết ra ngoài, giọng giảng cũng giao cắt linh lung bóng sáng.

Điều thầy tôi nói về tượng trưng không có nhiều sự xa lạ. Cái tuyên bố rằng chúng ta đang bị bào mòn đi bởi ngôn ngữ thực dụng, ý tưởng về ngôn ngữ thơ như ngôn ngữ tái tạo lại cái mới của đời sống, khi tôi nhờ thầy hướng dẫn nghiên cứu về thi học hình thức Nga và chức năng thi ca của R. Jakobson đã đọc qua rồi. Nhưng chủ nghĩa tượng trưng, qua lời thầy tôi, vẫn là sự khấp khểnh bồi hồi, màu sắc huyền hoặc, cảm giác tương giao, sự tế vi và long lanh vắt vẻo của âm nhạc. Nó vừa u uẩn cổ điển như Đường thi, vừa huê tình, vừa lả lơi lãng đãng. Thầy tôi nói rất nhiều về Bích Khê. Bích Khê - hai câu trong Tỳ bà của ông đã ám ảnh tất cả chúng tôi thời còn ngồi ở Chuyên Hà Nam học tuyển "Ô hay buồn vương cây ngô đồng, Vàng rơi vàng rơi thu mênh mông", nay trở lại, cả Bích Khê, cả Tinh huyết, cả Tỳ bà:

Vàng sao nằm im trên hoa gầy
Tương tư người xưa thôi qua đây
Ôi! Nàng năm xưa quên lời thề
Hoa vừa đưa hương gây đê mê

[...] Tôi qua tìm nàng vay du dương
Tôi mang lên lầu lên cung thương
Tôi không bao giờ thôi yêu nàng
Tình tang tôi nghe như tình lang

Cũng chính tượng trưng là cái mê hoặc tôi đăng kí một đề tài về Baudelaire, về Le spleen de Paris. Những điều thầy tôi nói về Mallarme, về Baudelaire thực sự rung rinh, khiến tôi sẵn sàng nhảy vào Le spleen de Paris, dù không biết tiếng Pháp, dù chưa biết gì về Baudelaire, dù trong tay trắng trơn không có gì ngoài tập thơ và tiểu luận Họa sĩ của đời sống hiện đại (thầy thương nên đã cho mượn quyển Lịch sử văn học Pháp). Le spleen de Paris, nỗi sầu muộn thành Paris, không liên quan gì đến Bích Khê phiêu diêu hiu hiu thiu thiu, không Nguyệt cầm ngân - bạc - ngấn, không can hệ gì đến Nguyễn Xuân Sanh đáy đĩa hải hà, không có Đoàn Phú Tứ tím ngát thanh thanh, không Xuân Thu Nhã Tập, không liên quan gì đến câu chuyện Việt Nam, nhưng thầy tôi nói: cứ làm đi, con mắt độc lập sẽ cho ra đời những điều thế giới chưa từng thấy.

Baudelaire, Le spleen de Paris, tôi xin viết bài này để làm tin, để tôi không bùng kèo này.

Thực ra, nghĩ nhớ kĩ hơn, thầy tôi không chỉ hứng khởi khi nói về chủ nghĩa hiện đại. Mọi cái ở ngoài giáo trình, mọi cái ở ngoài khuôn thước chừng mực, ở ngoài cái định kiến và tầm nhìn hẹp hòi trong hệ quy chiếu xuôi chiều của cuộc đời chúng ta, mắt ta nhìn, óc ta nghĩ, đều khiến thầy tôi đặc biệt lưu ý truyền đạt cho sinh viên. Thầy tôi nói về chủ nghĩa hiện thực: đừng nghĩ hiện thực chỉ loanh quanh Balzac, hãy đọc hiện thực Anh, đọc George Eliot và Middlemarch đi; đọc hiện thực Mĩ, đọc Henry James và Vẽ một phụ nữ và Những người châu Âu và Con quái vật trong rừng và Ban thờ người chết đi... Thầy tôi nói về Marcel Proust: hãy chịu khó đọc Bên phía nhà Swann, về Baudelaire: đọc Họa sĩ của thời hiện đại, tính hiện đại tất cả đều ở trong đó. Tôi nghĩ đó là lí do thầy luôn thích thơ, cũng là niềm an ủi mà chúng tôi tìm thấy ở chủ nghĩa hình thức Nga.

Sau này, khi tất cả những thứ phù phiếm nhạt nhẽo của cuộc đời rồi sẽ qua đi, các phồn hoa ảo tưởng rồi sẽ tàn rũ, cái mặt nạ nghịch dị trong carnaval cuộc đời rồi sẽ lộn trái ra, chúng ta, tất cả, sẽ nhìn lại và nhìn thấy đâu mới là chân giá trị trong cuộc sống ngắn ngủi, đâu mới là ngọc Biện Hòa trong nỗi đau bị cắt chân và mắt nhòa huyết lệ.

Address

Phu Ly

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Humans of thangdih posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Category