30/12/2025
BÀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG – TỪ BIỂU TƯỢNG TUYÊN TRUYỀN ĐẾN NGƯỜI NẰM VỆ ĐƯỜNG TRONG GIÁ LẠNH
Giữa mùa đông Hà Nội, khi cái rét cắt da cắt thịt tràn về, trước cổng tiếp dân Trung ương số 1 Ngô Thì Nhậm, Hà Đông, người ta thấy một hình ảnh khiến lương tri phải nhói đau:
một Bà Mẹ Việt Nam Anh Hùng, già yếu, không nhà, không chỗ nương thân, nằm co ro trên vỉa hè, đắp tạm chiếc mền mỏng, sống lay lất giữa đất trời lạnh lẽo.
Bà là Mẹ Việt Nam Anh Hùng của phường Ngọc Sơn, tỉnh Thanh Hóa.
Hai người con của bà – liệt sĩ Vũ Hữu Vụ và liệt sĩ Vũ Hữu Niệm – đã ngã xuống cho chế độ này. Máu xương của họ từng được ca ngợi là “sự hy sinh cao cả”, là “nền móng của hòa bình”.
Nhưng hôm nay, chính người mẹ đã sinh ra những liệt sĩ ấy phải bỏ quê hương, bỏ mái nhà, ra nằm trước cổng tiếp dân Trung ương để đòi lại quyền lợi xương máu của con mình – những quyền lợi bị chính quyền phường Ngọc Sơn cướp đoạt.
Đây không còn là bi kịch.
Đây là sự vô ơn trần trụi.
Khi còn cần tuyên truyền, họ gọi bà là Bà Mẹ Việt Nam Anh Hùng, treo ảnh bà trên pano, đặt hoa trước tượng đài, đọc diễn văn nghẹn ngào về “đạo lý uống nước nhớ nguồn”.
Nhưng khi bà già đi, yếu đi, không còn giá trị tuyên truyền,
khi đất đai trở thành “nguồn lợi”,
khi quyền lực gặp lòng tham,
thì danh hiệu anh hùng không cứu nổi mái nhà của bà.
Con bà hy sinh cho chế độ.
Chồng bà hy sinh cho chế độ.
Và chế độ đó đã trả ơn bằng cách đẩy bà ra… vỉa hè.
Không một mái che.
Không một căn nhà tình nghĩa.
Không một sự bảo vệ tối thiểu cho người đã hiến dâng tất cả.
Chỉ còn lại một bà mẹ già, nằm trên nền bê tông lạnh giá, giữa thủ đô của cái gọi là “nhà nước của dân, do dân, vì dân”.
Nếu đây không phải là ăn cháo đá bát, thì là gì?
Nếu đây không phải là vô ơn bạc nghĩa, thì là gì?
Một chế độ tự xưng là kế thừa sự hy sinh của liệt sĩ,
nhưng lại cướp nhà, cướp đất của chính mẹ liệt sĩ,
biến họ thành dân oan lang thang,
thì không có quyền nói đến đạo lý, càng không có tư cách nói đến “ơn nghĩa cách mạng”.
Những tấm huân chương không sưởi ấm được một đêm đông.
Những bài diễn văn không thay thế được một mái nhà.
Và hình ảnh Bà Mẹ Việt Nam Anh Hùng nằm vệ đường hôm nay chính là bản cáo trạng đanh thép nhất, đau đớn nhất, dành cho một chế độ đã lợi dụng máu xương người dân để tồn tại, rồi quay lưng lại với họ khi không còn giá trị.
Lịch sử có thể bị viết lại.
Tuyên truyền có thể được lặp đi lặp lại.
Nhưng nỗi nhục này thì không thể che giấu.