04/05/2026
Có một điều khá thú vị là gu ăn uống của người Việt mình dường như luôn nghiêng về những món “cuốn” – kiểu phải có đủ thứ trên đời: từ bánh tráng, rau sống, đồ chua cho tới nước chấm đậm đà. Mỗi lần ăn là một lần tự tay mình cuốn, tự tay mình chấm, cái cảm giác vừa ăn vừa “chơi” đó làm bữa ăn trở nên vui hơn hẳn.
Hè về, tự nhiên lòng lại mềm đi một chút. Không biết mọi người sao chứ cứ nghe đâu đó tiếng ve kêu là thấy nhớ quê kinh khủng. Nhớ những buổi trưa nắng chang chang, rồi chiều lại bất chợt đổ cơn mưa lâm râm, mưa xong thì trời dịu lại, nắng nhẹ hanh hanh, gió thổi qua mát rượi – một cái “chill” rất riêng mà chỉ mùa hè mới có.
Cũng là những ngày như vậy, ký ức về gia đình lại ùa về rõ nhất. Nhớ những buổi chiều Chúa Nhật, sau giờ tan lễ, cả nhà lại rủ nhau đi ăn nem nướng. Không phải là cao sang gì, chỉ là một quán quen thôi mà lúc nào cũng đông, lúc nào cũng rộn ràng tiếng nói cười. Nhớ cả những hôm chiều chiều, bà quại bất chợt quay sang: “Đi ăn nem nướng không bé?”, thế là hai bà cháu lại dắt nhau đi, đơn giản mà vui.
Quê của mỗi người có thể khác nhau, nhưng riêng quê tui thì… nhiều quán nem nướng lắm luôn. Mỗi quán một kiểu, một vị riêng, không quán nào giống quán nào. Có chỗ nước chấm đậm vị đậu phộng béo béo, có chỗ lại thanh hơn, có chỗ nem thơm mùi nướng than rất đặc trưng. Và cũng chính vì vậy mà ăn hoài không chán, cứ thử quán này lại muốn thử quán khác.
Đôi khi bán một món ăn, không chỉ là bán đồ ăn. Mà là bán lại một chút ký ức, một chút cảm giác quen thuộc mà ai đó đã từng có trong đời.
Không biết đã có ai thử nem nướng bên tui chưa, chứ nhiều người ăn xong là… ghiền thiệt á nha