19/08/2026
“Bạn đồng nghiệp hỏi làm công việc này có khi nào Sạp thấy nản không, mình muốn buông rồi?”
Dạ có đôi lúc.
Hồi hai mươi sáu tuổi, từ bỏ tiền bạc và danh tiếng để làm một cái công việc mà ai cũng kêu sao khờ vậy.
Kinh doanh nông sản sạch!
Chưa kinh nghiệm, chưa kiến thức. Chỉ có một thứ tình cảm dồi dào với nông nghiệp trong lồng ngực làm kim chỉ nam.
Lớn lên bằng phù sa của Miền Tây sông nước, tuổi thơ gắn liền với ruộng lúa và cây Xoài Cát Chu.
Thiệt là thời gian đầu gần như phải làm tất cả mọi thứ, từ đóng gói, nhận đơn, tư vấn, tìm hiểu sản phẩm, thăm vườn, xử lý hậu cần.
Và cũng nhận ra, khó để chu toàn nếu thiếu đi những người cộng sự có cùng tâm niệm.
Toàn bộ vốn liếng gom góp, mình dành vào để bù đắp và trả giá cho những sai lầm. Vậy mà cũng bước qua được năm thứ tư.
Và tất nhiên, làm sao mà đi đến được bây giờ nếu thiếu đi lòng tin và sự ủng hộ của mọi người.
Có lúc nghe người ta nói ra nói vào, hết nghề rồi hay sao mà làm cái nghề khiến bản thân từ trắng trẻo xinh đẹp tới bây giờ vừa xấu vừa tàn tạ. Hay là nông nghiệp sạch khó xơi lắm, đừng có dại.
Mình chưa bao giờ thấy bản thân khoẻ mạnh và xinh đẹp như bây giờ luôn, thiệt.
Thấy khoẻ vì cảm nhận và hiểu được sự kết nối giữa cơ thể con người và tự nhiên, từ đó cũng biết cần phải làm gì để chăm sóc và giữ gìn.
Thấy đẹp vì lần đầu dám thật là mình, dám buông bỏ những lớp son phấn, dám trần trụi trước mẹ thiên nhiên, dám nói ra điều mình thật sự cảm nhận, từ đó từng bước xây dựng một sự tự tin vững chắc ở bên trong.
Và mình biết, đó sẽ là nền tảng cho hạnh phúc bền vững.
Công việc này tuy có vất vả, nhưng mà vui lắm.
Vui vì được làm cầu nối nông sản từ vườn đến tay người dùng, vui vì được làm việc với anh chị cô chú nông dân, vui vì được thưởng thức những loại thực phẩm chất lượng nhất mà bản thân có thể tìm được, vui vì hiểu công việc của mình đang phần nào tạo được một thay đổi nhỏ trong ý thức cộng đồng và hệ sinh thái chung.
Nhưng mà ngọn lửa nhiệt huyết bên trong cũng có lúc dần hạ, nghi ngờ đủ thứ, lúc sợ hãi và yếu đuối nhất chắc chính là:
- Bắt đầu so sánh thu nhập với công việc cũ, mà quên đi những giá trị tinh thần của nó.
- Bắt đầu muốn mọi thứ phải như ý, mà quên mất mọi điều phải cần thời gian.
- Bắt đầu nhiều ham và muốn hơn những thứ mình thật sự cần.
Mình nhận ra vấn đề chưa bao giờ nằm ở chuyện kinh doanh nông sản, dù đây là một thử thách lớn thiệt.
Từ việc hao hụt trong quá trình vận chuyển, hay chất lượng phụ thuộc nhiều vào mùa màn, khí hậu. Nếu không có đủ tiềm lực cả về tài chính lẫn tinh thần, thì hơi…
Mà nhớ lại thời bà nội, ôm đất cày ruộng mà sống, vậy mà vẫn nuôi được các con giỏi giang, mạnh khoẻ, còn mình quá là đầy đủ rồi mà còn sợ đủ thứ.
Mỗi lần ngồi giữa cánh đồng, chân tay lấm lem bùn sình, tự nhiên thấy hạnh phúc sao mà đơn giản quá dậy ta.
Đơn giản tới mức, chẳng cần phải làm gì thêm mà chỉ cần bỏ bớt đi thôi. Và công việc này, là một cơ hội quá tốt để thực hành.
Mình có thể bắt đầu một thứ với sự yêu thích và say mê, nhưng để duy trì hay phát triển, yếu tố quan trọng hơn là… trách nhiệm.
Trách nhiệm với bản thân mình, cộng sự và khách hàng, trách nhiệm với môi trường và tài nguyên sẽ để lại cho thế hệ sau này.
Tâm sự vài điều vậy, mong bạn thương và anh chị mình luôn chân cứng đá mềm, vững tin trên hành trình đã chọn nha.