30/04/2025
"Chĩa súng lên trời bắn hết băng này đến băng khác và ngửa cổ lên kêu: “Mẹ ơi, sắp được về rồi, hoà bình rồi…”.
Người lính ngày ấy chỉ có điều ao ước cao đẹp nhất là nhanh để giải phóng miền Nam để về với mẹ…
Tự do, hoà bình không phải dễ, có được bây giờ, cố gắng mà giữ.” - Trung uý Quách Minh Sơn.
Tự do, để có được 2 từ ấy, ta phải đánh đổi những gì? Để mà nói thì nhiều lắm, nhưng thời điểm ấy, “mất” cũng là để “còn”. Có những con người đã hi sinh những năm tháng tuổi trẻ trong khói lửa, giữa lằn ranh sinh tử để bảo vệ Tổ quốc. Họ trở về sau chiến tranh với những vết thương về thể xác và với những dòng ký ức vẫn còn mắc kẹt nơi quá khứ mù mịt, tăm tối của bom đạn chiến trường. Ông cha ta - những thế hệ đi trước chấp nhận ra đi là để thế hệ trẻ ngày nay được tồn tại, được tồn tại với dáng vóc là con người Việt Nam, được sống và cống hiến dưới màu cờ đỏ sao vàng, được cầm bút viết tiếp trang sử hào hùng của dân tộc và được ngẩng cao đầu mà hiên ngang tuyên bố với thế giới rằng Việt Nam là một quốc gia độc lập, tự do.
Thế hệ trẻ ngày nay, chúng cháu được sinh ra và lớn lên trong hòa bình, được sống trong yên vui và no ấm. Có thể chúng cháu không thuộc hết những sự kiện lịch sử trên sách vở, có thể chúng cháu sẽ quên đi những con số, quên đi một vài chiến công ngày ấy; nhưng sâu thẳm trong những trái tim dường như nguội lạnh ấy, tình yêu nước sẽ chẳng bao giờ phai nhạt. Bởi, chúng cháu đang được sống dưới hoà bình, dưới sự che chở, bảo vệ của thế hệ đi trước; được hát vang Quốc ca trong niềm tự hào; được học tập và phát triển với một niềm kiêu hãnh và quyết tâm đưa đất nước tiến xa hơn… Thể hiện tình yêu nước và lòng biết ơn có nhiều cách, nhưng ngày hôm nay, chúng cháu chọn giương cao lá cờ đỏ sao vàng. Đó là biểu tượng máu đỏ da vàng và cũng là tình yêu nước nồng nàn thắm tươi, là dòng máu nhiệt huyết tha thiết chảy muôn đời, là sắc sao vàng sáng mãi niềm tin của những thế hệ, những con người Việt Nam…
30/04/1975 - 30/04/2025 🇻🇳