28/04/2025
CONYEU_011
Họ và tên Bố: Hoàng Đình Thuấn
Họ và tên Mẹ: Nguyễn Thị Lợi
Họ và tên Con: Hoàng Phương Chi
Ngày/Tháng/Năm sinh của con: 11/09/2024
Ngày thực hiện HTSS: 31/12/2023
---
Nếu cuộc đời là một thước phim, mẹ sẽ tua đi tua lại khoảnh khắc mà mẹ hạnh phúc nhất, đó là ngày con cất tiếng khóc chào đời!
Được ôm con trong vòng tay với mẹ như là một giấc mơ đẹp vậy, để có thể gọi tên con là cả một hành trình 2 năm 4 tháng rong ruổi đầy gian nan và vất vả với 2 lần chọc trứng, 5 lần chuyển phôi cùng với sự đồng hành, giúp đỡ vô cùng lớn lao của tập thể y bác sĩ Bệnh viện Nam học và Hiếm muộn Hà Nội, đặc biệt là Bác sĩ Hiền - mẹ của hàng nghìn em bé IVF đã đưa con đến với gia đình mình.
Mẹ cũng giống như bao cô gái khác, chỉ mong muốn lấy chồng rồi sinh con thôi, mơ ước tưởng chừng như đơn giản ấy lại trở nên vô cùng xa xỉ với mẹ khi 2 năm sau khi lấy chồng mẹ vẫn chưa có con. Những lời bàn tán hỏi han của mọi người làm mẹ dần thấy sốt ruột, đi đâu cũng có người hỏi: “Đã có gì chưa?”, “Sao đứa này mãi không thấy bụng to thế?”. Bố mẹ đã đi thăm khám tại một bệnh viện nhỏ để tìm hiểu nguyên nhân thì phát hiện mẹ bị suy buồng trứng sớm với AMH 0,7 - mức báo động dù mới 22 tuổi, chụp tử cung vòi trứng thì lại bị dính toàn bộ buồng tử cung và nếu không can thiệp sớm thì sẽ không thể mang thai được. Nhận được kết quả mẹ gần như sụp đổ, không nghĩ bản thân lại rơi vào cảnh hiếm muộn này. Sau khi được gia đình động viên, 2 vợ chồng đã lấy lại tinh thần để đối mặt với khó khăn, mẹ đã tìm hiểu và quyết định gửi gắm hy vọng vào Bệnh viện Nam học và Hiếm muộn Hà Nội - nơi cách nhà mình hơn 400 km. Bố mẹ đã liên hệ và đặt lịch online để xử lý dính buồng tử cung, rất nhanh chóng ca mổ của mẹ diễn ra thuận lợi, bác sĩ đã tư vấn mẹ phải thực hiện IVF càng sớm càng tốt vì vết mổ có thể dính lại, cộng thêm niêm mạc tử cung của mẹ không được tốt. Vì vậy, bố mẹ đã cố gắng dành dụm và vay mượn thêm để bắt đầu hành trình tìm kiếm con.
Quá trình diễn ra rất suôn sẻ nhưng vì suy buồng trứng nên mẹ chỉ tạo được 2 top phôi ngày 3, bác sĩ tư vấn chuyển tươi 1 top luôn, lần đầu chuyển phôi mẹ đã rất hồi hộp và mong chờ nhưng sau 12 ngày mẹ không có beta, bố mẹ buồn lắm nhưng cố giữ vững tinh thần để lần sau cố gắng hơn. Thật trớ trêu, sau thời gian dài nghỉ ngơi, đến tháng 3/2024, mẹ lại tiếp tục canh niêm mạc để chuyển top phôi cuối cùng. Nhưng hy vọng càng nhiều thì thất vọng càng lớn, mẹ lại nhận kết quả không có beta. Hết phôi chỉ sau 2 lần chuyển khiến mẹ suy sụp và mệt mỏi, rồi trở ngại kinh tế khiến mẹ phải tạm gác lại hành trình này để lo kiếm tiền. Và rồi, thật may mắn, mẹ biết đến chương trình Tuần lễ vàng 2023 của bệnh viện và không do dự mẹ đã đến viện để làm hồ sơ IVF lần 2. Những ưu đãi và hỗ trợ tài chính từ chương trình như tiếp thêm ngọn lửa để bố mẹ tiếp tục thực hiện ước mơ làm cha làm mẹ của mình. Tháng 6/2023, mẹ tiếp tục chọc trứng và tạo phôi, ở lần này, mẹ may mắn hơn khi được 5 top phôi, cơ hội cũng nhiều hơn lần trước. Tháng 8/2023, mẹ chuyển top phôi tốt nhất ngày 5 nhưng kết quả vẫn không có beta. Liên tiếp những lần thất bại làm mẹ nản chí và chán nản, mẹ gặp Bác sĩ Hiền tư vấn thì bác cho mẹ tìm nguyên nhân thất bại, kết quả là mẹ bị NK cao và viêm nội mạc tử cung mức độ nặng, bác cho mẹ canh niêm mạc ngay chu kỳ tiếp theo và hỗ trợ nội tiết cũng như điều trị viêm nội mạc, bơm huyết tương giàu tiểu cầu. Tháng 9/2023, mẹ tiếp tục lần chuyển phôi thứ 4, sau 12 ngày, lần đầu mẹ thấy que thử thai 2 vạch, niềm vui không thể nào diễn tả được nhưng ông trời thật biết thử thách mẹ, ngày 20 sau chuyển phôi mẹ đi siêu âm thì bác sĩ thông báo không thấy túi thai, xét nghiệm beta tụt còn 38, bác sĩ kết luận mẹ bị thai sinh hoá. Lúc này, tâm trạng mẹ như từ trên cao rơi xuống đất, mẹ chỉ biết khóc thôi. Nhìn mọi người vui vẻ được chồng đón về nhà mà 2 mắt mẹ cay xè, mẹ ước mình biến mất khỏi thế giới này vì không biết sẽ đối diện với chồng và gia đình như thế nào. Về nhà, mẹ thu mình lại, không ra ngoài, không trò chuyện bởi mẹ sợ, sợ người ta bàn tán, dè bỉu; mẹ sợ đến chỗ đông người, sợ đi đám cưới, sợ khi thấy mình họ lại mang chuyện mình ra để châm biếm, mẹ đã từng phải nghe rất nhiều người nói mẹ là “Cau điếc” là “Tịt đẻ”. Đã có những đêm mẹ nằm khóc ướt gối, tự hỏi liệu có cơ hội nào cho mình nữa không, cứ ai khoe có bầu là mẹ lại khóc, khóc vì tủi thân, bất lực, khóc cho cái cảnh “HIẾM MUỘN”.
Những nỗi đau về thể xác và tinh thần cũng không làm hao mòn đi ý chí và quyết tâm của mẹ, một lần nữa mẹ quay lại bệnh viện để tiếp tục hành trình. Sau khi biết được hoàn cảnh của mẹ, Bác sĩ Hiền đã trực tiếp tư vấn, bác xem lại hồ sơ của mẹ và bác nói tử cung của mẹ rất khó mang thai vì niêm mạc tử cung xơ hoá toàn bộ, có phần đã vôi hoá, rồi cộng thêm chỉ số NK cao và bị viêm nội mạc nữa nên cơ hội là rất ít ỏi. Khi nghe thế, mẹ đã rất sợ mình không thể làm mẹ, mẹ yếu đuối chỉ biết bật khóc nhưng bác đã trấn tĩnh và an ủi mẹ: “Cho dù là 1% cơ hội thì em hãy cố gắng nắm lấy, bác sẽ luôn đồng hành để cùng em thực hiện, không gì là không thể xảy ra”. Câu nói ấy như tiếp thêm động lực cho mẹ, sau khi đảm bảo về sức khỏe và tinh thần thì 31/12/2023 mẹ có lịch chuyển phôi, lần thứ 5 chuyển phôi, trong lòng mẹ đầy những tâm sự, lo lắng, mẹ nhớ lại suốt 1 năm qua mẹ đã bước vào phòng này bao nhiêu lần, Bác sĩ Hiền là người chuyển phôi cho mẹ, bác động viên mẹ và nói: “Hôm nay là ngày cuối cùng của năm, bác chúc em may mắn đậu thai và quên đi chuyện buồn của năm cũ nhé!”. Ông trời thật không phụ lòng người, mẹ đã đậu thai và con phát triển rất tốt, ngày con đến như ánh mặt trời chiếu rọi vào tâm hồn đang khô héo của mẹ vậy và nếu không có sự động viên của Bác Hiền mẹ đã sớm bỏ cuộc rồi!
Trộm vía cả thai kỳ mẹ con khoẻ mạnh, vì mẹ bị tiền sản giật nguy cơ cao nên phải theo dõi thường xuyên tại viện, mỗi khi ở xa có vấn đề gì mẹ vẫn liên lạc và được các bác sĩ ở viện giải đáp rất nhiệt tình. Khi 32 tuần, thai to mẹ không tiện đi xa nên theo dõi ở nhà nhưng bệnh viện vẫn gọi điện hỏi thăm sức khỏe đến tận lúc mẹ sinh. Sau 39 tuần 2 ngày mong mỏi, con đã chào đời trong niềm vui và hạnh phúc vỡ òa của cả gia đình. Giờ đây, khi được ôm con trong tay mẹ mới nhẹ nhõm để viết ra những dòng tâm sự về hành trình này. Mẹ không biết đã rơi bao nhiêu giọt nước mắt, tiêm truyền bao nhiêu loại thuốc vào người để đổi lấy hạnh phúc này nữa nhưng nó thật xứng đáng. Mong rằng câu chuyện về hành trình IVF kiên cường của mẹ sẽ tiếp thêm hy vọng và truyền động lực cho các mẹ đã và đang trên hành trình tìm kiếm con, hãy luôn nhìn về phía mặt trời để bóng tối ở lại phía sau và hơn nữa là tin tưởng đội ngũ y bác sĩ của bệnh viện, đừng bỏ cuộc các mẹ nhé vì con vẫn đang đợi!
Thật sự rất biết ơn và trân trọng tấm lòng của bệnh viện nói chung và Bác sĩ Hiền nói riêng đã chắp cánh ước mơ làm mẹ của mẹ. Xin chúc toàn thể cán bộ y bác sĩ của bệnh viện thật nhiều sức khỏe, chúc bệnh viện ngày càng phát triển để giúp được nhiều mẹ cũng đang trên hành trình này chạm tay vào ước mơ gọi tên con. Đặc biệt là chương trình Tuần Lễ Vàng đã mang ước mơ đó đến gần với gia đình mình, chắc chắn mẹ sẽ quay lại để thăm và cảm ơn những thiên thần áo trắng đó và hy vọng là sẽ được ghé thăm bệnh viện vào chương trình Tổng kết Tuần Lễ Vàng năm nay ạ! Xin chân thành cảm ơn!