Càng An Thơ Đ6.

Càng An Thơ Đ6. Vùng đất hoang sơ, đảo nhỏ giữa cánh đồng xanh.🌾🌾
Đi xa phải nhớ ở gần phải thương 🌿

Dưới mái trời quê hiền hòa của xóm nhỏ Càng An Thơ, có những con người giản dị mà đáng tự hào biết bao.Ban ngày, phụ nữ ...
21/02/2026

Dưới mái trời quê hiền hòa của xóm nhỏ Càng An Thơ, có những con người giản dị mà đáng tự hào biết bao.

Ban ngày, phụ nữ và thanh niên trong thôn cần mẫn ngoài đồng. Những đôi tay rám nắng, những bước chân lội bùn quen thuộc, chăm lúa, ngó đồng, lo cho từng thửa ruộng xanh mướt. Giọt mồ hôi rơi xuống ruộng đồng không chỉ nuôi dưỡng mùa màng, mà còn vun đắp nên tinh thần chịu thương chịu khó, bền bỉ của quê hương.

Thế nhưng khi chiều xuống, ánh đèn sân thôn bật sáng, họ lại khoác lên mình một tinh thần khác – tinh thần thể thao, nhiệt huyết và đoàn kết. Sau một ngày dài lao động, mọi người vẫn nỗ lực tập luyện bóng chuyền, từng đường chuyền, cú đập, tiếng hò reo vang cả xóm nhỏ. Đó không chỉ là luyện tập, mà là sự gắn kết, là niềm vui, là sức trẻ của Càng An Thơ.

Hôm qua, nhân ngày mồng 4 Tết âm lịch, phụ nữ và thanh niên thôn đã tham gia giải bóng chuyền với tất cả nhiệt huyết và tinh thần đồng đội. Và thật tự hào biết bao khi đội bóng chuyền nam xuất sắc giành giải Nhì, còn đội bóng chuyền hơi nữ đạt giải Khuyến khích. Những thành tích ấy không chỉ là phần thưởng, mà còn là minh chứng cho sự cố gắng, cho tinh thần đoàn kết và ý chí vươn lên của người dân quê mình.

Xin được hoan nghênh và chúc mừng các anh, các chị, các bạn thanh niên và phụ nữ xóm nhỏ Càng An Thơ. Mọi người không chỉ giỏi lao động, đảm đang việc nhà, vững vàng ngoài đồng, mà còn năng động, khỏe khoắn và đầy tinh thần thi đua trong các phong trào của thôn.

Chúc cho tinh thần ấy sẽ luôn được giữ vững – để Càng An Thơ không chỉ xanh màu lúa, mà còn rộn ràng tiếng cười, tiếng bóng chuyền và tình làng nghĩa xóm ngày càng bền chặt. 🌾🏐

04/02/2026

Ban ngày là những người phụ nữ đảm đang, chân lấm tay bùn với ruộng đồng. Nhưng khi hoàng hôn buông xuống, các chị em xóm Càng An Thơ lại "lên đồ", cùng nhau ra sân tập luyện bóng chuyền để chuẩn bị cho Ngày hội đầu năm của Thôn.
Mồ hôi có rơi, đôi bàn tay có thêm vết chai, nhưng nụ cười thì luôn rạng rỡ. Đó không chỉ là tập luyện thể thao, mà là tinh thần đoàn kết, là tình làng nghĩa xóm thắt chặt dưới ánh đèn sân bãi.
📣 Lời mời gọi từ trái tim: Tết này, dù ai đi ngược về xuôi, xin hãy nhớ lịch hẹn với xóm nhỏ thân thương. Thân mời bà con, anh chị em chuẩn bị tinh thần về quê ăn Tết và đừng quên ra sân tiếp thêm sức mạnh, cổ vũ nồng nhiệt cho đội bóng xóm mình tại Ngày hội Thôn sắp tới nhé!

🔥 Càng An Thơ – Đoàn kết là sức mạnh!

Giản dị vậy thôi, mà thấy thương ….🏠
01/01/2026

Giản dị vậy thôi, mà thấy thương ….🏠

“Có những đêm trăng không chỉ soi xuống mặt đất, mà còn soi vào những khoảng trống trong lòng người.”Trăng rằm tháng Mườ...
07/12/2025

“Có những đêm trăng không chỉ soi xuống mặt đất, mà còn soi vào những khoảng trống trong lòng người.”

Trăng rằm tháng Mười hiện lên như một vệt sáng dịu dàng, lặng lẽ rơi xuống mặt nước, xuyên qua những tán cây già cỗi để mở ra một khoảng trời quê yên ả. Đó không chỉ là ánh trang mà là dáng hình của ký ức, của những điều thân thuộc đã chảy xa khỏi tầm tay.

Quê hương trong đêm trăng luôn mang một vẻ đẹp rất khác: trầm mặc, mộc mạc nhưng đủ sức níu mọi bước chân đã đi qua nửa đời người. Tôi nhìn bóng trăng ấy mà nhớ đến tuổi thơ mình những tối rong chơi ngoài bờ sông, những tiếng gọi nhau vang lên trong gió, và chiếc thuyền nhỏ nằm im như người bạn vẫn đợi ta trở về. Khi ấy, thế giới nhỏ bé, bình yên, và tưởng như chẳng bao giờ đổi thay.

Nhưng rồi ai cũng lớn. Những đứa trẻ ngày nào đã rời làng, mang theo ước mơ đi đến những nơi xa xôi, bỏ lại sau lưng ánh trăng quen thuộc. Ở nơi phố thị ồn ã, người ta đôi lúc quên mất mình đã từng có một tuổi thơ đẹp đến như vậy. Chỉ khi Tết đến gần, lòng mới bỗng se lại, nhớ những mùa trăng rằm tháng Mười dịu sáng, nhớ mùi phù sa, nhớ bàn tay mẹ xách nước tám, nhớ ánh đèn leo lét trong căn bếp cũ.

Ánh trăng trong dường như lắng lại mọi ồn ào, gọi tên những người con xa xứ. Nó không nói gì nhiều nhưng đủ để làm ta khựng lại, để trái tim chùng xuống một nhịp. Bởi quê hương là vậy: không rộn ràng níu kéo, chỉ âm thầm đứng đợi. Mặt nước vẫn loang ánh trăng, chiếc xuồng vẫn nằm nơi bãi bồi, và những người ở lại vẫn mong bóng dáng thân quen sẽ trở về.

Trong khoảnh khắc nhìn trăng tháng Mười,dû hiểu rằng dù cuộc đời đưa ta đi bao xa, có những điều vẫn nằm lại trong tim như ánh trăng quê, dịu dàng mà da diết, lặng thinh mà sâu đến tận đáy lòng.

Ráng lên, Tết đang đến rất gần rồi!73 ngày nữa là tới Tết, nhiều người cũng đang chạy đua với deadline, với công việc, v...
06/12/2025

Ráng lên, Tết đang đến rất gần rồi!

73 ngày nữa là tới Tết, nhiều người cũng đang chạy đua với deadline, với công việc, với những kế hoạch chưa kịp làm xong.

Nhưng giữa tất cả những áp lực đó, chúng mình vẫn tự nhủ một câu quen thuộc: “Ráng phấn đấu để Tết còn về với bố mẹ.”

Ráng một chút để có quà cho mấy đứa nhỏ lon ton chờ trước sân.

Ráng một chút để dư dả lì xì cho cả nhà, để thấy mắt mẹ cười hiền, mắt bố ánh lên sự yên tâm.

Ráng một chút để khi trở về, mình có thể cùng tụi nhỏ đi chợ hoa, chọn một cành đào, cành mai thật đẹp để trưng trong phòng khách.

Ráng một chút… để Tết năm nay mình được bình yên, trọn vẹn.

Cuối năm lúc nào cũng mệt, nhưng cứ nghĩ đến khoảnh khắc mở cửa bước vào nhà - có mùi đồ ăn mẹ nấu, tiếng bố gọi, tiếng trẻ con cười,… tự nhiên lại thấy có thêm sức để cố, mọi người nhỉ!

Cố lên nhé 💪🏻
Deadline rồi cũng xong.
Công việc rồi cũng gọn.
Ráng chút nữa thôi. Sắp được về nhà rồi! 💛

🌷 I Article by: Việc tử tế

Yêu Thương Về Miền Lũ 🇻🇳Hôm nay, giữa mưa lạnh, bà con Càng An Thơ lại chở từng thùng mì, chai nước mắm đến điểm tập kết...
24/11/2025

Yêu Thương Về Miền Lũ 🇻🇳

Hôm nay, giữa mưa lạnh, bà con Càng An Thơ lại chở từng thùng mì, chai nước mắm đến điểm tập kết để gửi về những nơi đang gồng mình trong lũ ở miền Trung. Không ai nói nhiều, chỉ có những bàn tay gầy đẩy chiếc xe cũ kỹ, ướt mưa nhưng ấm lòng.

Xóm nhỏ tụi mình cũng là người vùng lũ.
Từng được người ta thương, từng sống nhờ những món quà nghĩa tình trong những ngày nước dâng. Bởi vậy, dù nghèo khó vẫn còn đó, nhưng lòng thương thì chưa bao giờ vơi.

Ngày nghe tin bà con nhiều nơi đang thiếu thốn, tụi mình không đành lòng đứng nhìn. Tấm lòng quê vậy đó ít của nhưng đầy nghĩa, giản dị mà sâu nặng.

Chút quà hôm nay tuy nhỏ, nhưng là cả tấm lòng của những người từng khổ, nên không muốn ai khổ một mình. Mong yêu thương từ Càng An Thơ sẽ đến kịp lúc, như một lời nhắn gửi dịu dàng:

"Miền lũ ơi, tụi mình thương nhiều lắm.”

- 24/11/2025

ĐÊM NAY NHÀ KHÔNG NGỦ.Đêm nay, cả nhà thức trắng.Không phải để chờ giao thừa, chẳng phải để đợi khoảnh khắc chuyển giao ...
18/11/2025

ĐÊM NAY NHÀ KHÔNG NGỦ.

Đêm nay, cả nhà thức trắng.

Không phải để chờ giao thừa, chẳng phải để đợi khoảnh khắc chuyển giao từ năm cũ sang năm mới. Mà để chờ một điều không ai muốn gọi tên nước lũ.

Mới hôm qua thôi, con đường trước ngõ còn khô ráo, mặt sân còn in dấu chân người và tiếng nói cười của trẻ nhỏ. Vậy mà chỉ một trận nước về trong tích tắc, bấy nhiêu bình yên bỗng chốc bị nuốt trọn. Nước dâng nhanh, như thể từ dưới lòng đất trồi lên, chia cắt đường làng chỉ trong vài giờ.

Đêm buông xuống, gió lạnh tạt qua khe cửa, và trong căn nhà sáng hắt ra giữa bóng tối, chỉ có tiếng người thở dài và tiếng nước vỗ nhẹ ngoài sân.

Mọi người không ai dám ngủ.

Người lớn kê lại tủ, nâng lại giường. Đôi tay run nhưng vẫn cố gắng thật chắc. Từng thau đồ được bê lên cao, tiếng đồ đạc va vào nhau khô khốc. Bên ngoài, bóng nước chập chờn phản chiếu ánh sáng từ trong nhànhư một lời cảnh báo âm thầm rằng chỉ cần một cơn mưa nữa thôi, tất cả bậc cửa cũng không giữ nổi.

Một đứa trẻ ngồi trong ánh đèn vàng, chơ vơ giữa căn phòng đã được dọn gọn để đề phòng nước tràn. Khuôn mặt nhỏ chìm trong sự ngơ ngác mà bất kỳ đứa trẻ nào vùng lũ cũng từng mang không hiểu hết chuyện gì, chỉ biết người lớn đang lo, và đêm nay nhà không ai ngủ.

Càng An Thơ những ngày nước lên, đêm dài lắm. Người trong xóm gọi nhau í ới, đèn nhà nào cũng bật sáng như mắt người thao thức. Tất cả đều cùng chung một nỗi mong manh: chỉ cần nước kiềm được, chỉ cần trời đừng mưa thêm… chỉ cần sáng mai mở cửa ra, sân nhà vẫn còn cao hơn mặt nước một chút.

Sau bao mùa lũ, người dân vẫn vậy sống bằng sự kiên cường, nhưng cũng mang trong lòng biết bao nỗi âu lo. Bởi ai rồi cũng có một căn nhà, một mái ấm mà chỉ cần nhìn thấy nước chạm tới bậc cửa thôi, tim đã thắt lại.

Đêm nay không phải đêm đón chờ điều tốt lành. Đêm nay là đêm của sự giữ gìn, lo lắng và chở che. Là đêm của ánh đèn không dám tắt, của tiếng bước chân thấp thỏm, của lời cầu mong nhỏ nhoi:
"Xin cho nước đừng lên nữa.”

Và dù mai trời có sáng thế nào, đêm nay vẫn sẽ được nhớ mãi một đêm mà nhà không ngủ,
một đêm mà ai cũng giữ chặt hy vọng nhỏ bé của mình giữa tiếng nước lăn tăn trước hiên nhà.
CÀNG AN THƠ - 18/11/2025.

KHI LÒNG NGƯỜI SÁNG HƠN CON NƯỚC “Người với người sống để thương nhau...”Câu hát ấy bỗng trở nên tha thiết hơn bao giờ h...
11/11/2025

KHI LÒNG NGƯỜI SÁNG HƠN CON NƯỚC

“Người với người sống để thương nhau...”
Câu hát ấy bỗng trở nên tha thiết hơn bao giờ hết giữa xóm nhỏ Càng An Thơ nơi năm nào cũng đón lũ, nước ngập trắng đồng, trắng ngõ, trắng cả những giấc mơ yên bình. Mùa nước nổi năm nay cũng thế, nhưng giữa gian khó, lòng người lại sáng lên lạ thường.

Từ khi nghe tin có đoàn thiện nguyện ghé, ai nấy trong xóm đã nôn nao, háo hức như đón Tết. Những chiếc ghe nhỏ neo sẵn bên bờ, ánh mắt người già, nụ cười trẻ nhỏ đều rạng rỡ hơn ngày thường. Và rồi, khi đoàn xuất hiện giữa mênh mông con nước, cả xóm như vỡ òa. Tiếng gọi nhau í ới, tiếng cười xen tiếng sóng, hòa vào nhau thành một bản nhạc thật ấm áp.

Các em nhỏ ôm ổ bánh mì nóng, vừa ăn vừa ríu rít khoe: “Ngon quá!” còn người lớn thì chậm rãi nói với nhau: “Họ là ai mà thương mình đến vậy?” Có lẽ chẳng cần biết tên, chẳng cần nhớ mặt, chỉ cần biết rằng, giữa cơn lũ này, vẫn có những tấm lòng hướng về chúng tôi những con người nơi ốc đảo nhỏ, quanh năm gió chướng, nước dâng.

Tôi nhìn quanh những khuôn mặt rám nắng, những bàn tay chai sạn, những nụ cười ướt đẫm nhưng rạng rỡ vô cùng. Cổ họng tôi nghẹn lại. Chúng tôi biết ơn những người xa lạ ấy những người đã không quản đường xa, không sợ nước ngập, chỉ để mang đến nơi đây một chút yêu thương, một chút ấm lòng.

Với chúng tôi, những phần quà ấy không chỉ là gạo, bánh hay mì mà là niềm tin, là động lực để sống, để vững vàng mà giữ lấy mảnh đất này. Giữa dòng nước bạc, tôi thấy lòng mình ấm lại. Thấy quê hương này vẫn đáng để ở, để yêu, để gắn bó thêm lần nữa.

Rồi nước sẽ rút, bùn đất sẽ khô, ghe thuyền sẽ lại neo yên bên bờ cũ. Nhưng tình thương hôm nay tình của những người xa lạ, của nghĩa đồng bào Sẽ còn ở lại mãi. Ở trong nụ cười của lũ trẻ, trong giọng nói run run của những người mẹ, và trong tim chúng tôi những người dân Càng An Thơ, giản dị mà kiên cường, vẫn tin rằng:
Chỉ cần lòng người còn sáng, thì chẳng có con nước nào cuốn trôi được tình thương.
🖊️ : Cô gái xóm nhỏ

Đội 6 - Càng An Thơ mãi đỉnh ♥️♥️Đoàn kết ☺️☺️
13/11/2022

Đội 6 - Càng An Thơ mãi đỉnh ♥️♥️
Đoàn kết ☺️☺️

Address

Càng An Thơ Xã Hải Phong Huyện Hải Lăng Tỉnh Quảng Trị
Thi Xã ??òng Hà

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Càng An Thơ Đ6. posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Category