14/06/2026
QUÊ NGOẠI GIỮA MÙA NƯỚC NỔI
(Dân ca Xứ Nẫu – Bolero quê hương)
[INTRO]
À ơi...
Ai đi xa có nhớ quê nhà...
Nhớ con nước nổi...
Nhớ bến đò xưa...
Nhớ người mẹ dắt con về bên ngoại...
Giữa mênh mang một cõi tuổi thơ...
---
[VERSE 1]
Quê ngoại tôi ở Vĩnh Nhơn đó
Một gò lao giữa nước bốn mùa
Nhìn từ xa như hòn đảo nhỏ
Giữa đồng quê mây trắng đong đưa.
Thuở bé thơ theo chân mẹ bước
Đứng bên bờ tre ngóng xuồng sang
Đồng Xa Ká chiều buông lộng gió
Khói lam chiều bảng lảng bên sông.
Cậu Hai chèo xuồng qua đón khách
Nụ cười hiền thấp thoáng xa xa
Mẹ ôm tôi giữa mùa giỗ chạp
Nước mênh mang như chuyện cổ tích quê nhà.
---
[CHORUS]
Ơi quê ngoại của tôi...
Nơi tuổi thơ nằm bên dòng nước nổi
Nơi có mẹ và những mùa thương nhớ
Theo đời tôi đi suốt tháng năm dài.
Ơi quê ngoại của tôi...
Nơi bà ngoại mang hột vịt qua thăm
Tôi háo hức đợi từng chiều trước ngõ
Để nghe tiếng gọi thân quen của ngoại hiền.
---
[VERSE 2]
Ngoại tôi vốn con nhà nề nếp
Dòng họ xưa danh giá một vùng
Rời Gò Đại về Vĩnh Nhơn lập nghiệp
Dựng mái nhà bên sóng nước mênh mông.
Bà ngoại hiền như dòng sông nhỏ
Lặng lẽ trôi qua những tháng năm dài
Qua thăm cháu bao giờ cũng vậy
Giỏ hột vịt đong đầy tình thương.
Nhớ cậu Hai, nhớ cậu Bốn năm nào
Nuôi đàn vịt trắng đầy bờ ruộng
Tiếng vịt gọi chiều nghe thân thuộc
Như gọi hồn quê trở lại trong tim.
---
[VERSE 3]
Mẹ tôi là ái nữ duy nhất
Được cưng chiều giữa cả họ Lưu
Nhưng duyên số đưa về Mỹ Hội
Làm dâu nghèo vẫn một dạ thủy chung.
Cha tôi mồ côi từ thuở nhỏ
Mười ba tuổi đã chịu cảnh đơn côi
Mẹ theo cha chẳng nề gian khó
Tay trắng rồi cũng dựng được cơ ngơi.
Ruộng đất rộng dần theo năm tháng
Mái nhà tranh thành mái ngói khang trang
Đời mẹ gói trong bao vất vả
Để con lớn lên giữa nghĩa tình.
---
[BRIDGE]
Đêm nay ngồi nghe đàn tranh réo rắt
Tiếng sáo buồn như gió gọi quê xưa
Tôi bỗng thấy mẹ đang cười trước ngõ
Và ngoại hiền đang bước giữa cơn mưa.
Xa bao năm...
Lòng vẫn nhớ...
Một gò lao...
Giữa mùa nước nổi...
---
[CHORUS CUỐI]
Ơi quê ngoại của tôi...
Dẫu đi hết những nẻo đường nhân thế
Vẫn nhớ mãi con xuồng chiều năm ấy
Đón mẹ con tôi trở lại quê nhà.
Ơi quê ngoại của tôi...
Nơi tình mẹ sáng hơn ngàn ánh lửa
Nơi tình ngoại ấm như dòng sữa ngọt
Nuôi đời tôi qua biết mấy phong ba.
---
[OUTRO]
À ơi...
Con nước nổi rồi sẽ ròng sẽ lớn...
Bến đò xưa rồi cũng đổi thay...
Nhưng quê ngoại...
Và bóng mẹ...
Sẽ còn ở mãi...
Trong tim này...