THÔN TRUNG CƯỜNG

THÔN TRUNG CƯỜNG Lan man của người con Nam Định, làm rể Hà Tĩnh!

29/05/2026

Vậy nên, mấy đứa bạn ở quê mình, toàn là người giàu thôi.

07/05/2026

Theo dõi vụ bé gái 4 tuổi bị b*o hành. Mình thấy vô cùng phẫn nộ và đau xót, không hiểu sao có những kẻ được thiên chức làm cha mẹ mà có thể đối xử với con mình như thế được.
" Với cương vị là một người cha, bác mong con qua thế giới bên kia bình yên con nhé, đầu thai vào gia đình tử tế con nhé, thương con !"

05/05/2026

Đền Chợ Củi - Ông Hoàng Mười.

03/05/2026

Bức thư gửi mẹ được chị Võ Thị Tần, Tiểu đội trưởng Tiểu đội 4, Đại đội 552 Thanh niên xung phong Hà Tĩnh viết ngày 19/7/1968. Đây cũng là bức thư cuối cùng mà chị Tần gửi cho mẹ, vì đâu ai ngờ được rằng chỉ 5 ngày sau, chị và 9 đồng đội của mình đã anh dũng hy sinh ở Ngã ba Đồng Lộc.

03/05/2026

Đồng Lộc – nơi tuổi hai mươi hóa thành bất tử.

01/05/2026

Thạch Hà không ồn ào, nhưng đủ khiến người ta nhớ cả đời.

30/04/2026

Đủ là ĐỦ.

29/04/2026

Giáo sư chưa cưỡi hạc về trời được. GS bận đi tour Minh Thái - Ninh Bình >>>>>>> Thạch Sơn - Hà Tĩnh.

27/04/2026

Tuổi thơ có những buổi trưa nắng chang chang, cả xóm ngủ say, chỉ có mấy đứa trẻ là không chịu nổi sự gọi mời của dòng sông. Lén trốn bố mẹ, chân trần chạy dọc bờ sông Ninh Cơ, gió sông thổi nóng hầm hập mà vẫn thấy mát trong lòng. Đích đến khi ấy chỉ là Cầu phao Ninh Cường — nơi tụi nhỏ coi như cả một thế giới riêng.
Những trưa hè, mặt cầu nóng ran, nước sông lấp loáng ánh nắng, từng đứa một nhảy ùm xuống, tiếng cười vang cả một khúc sông. Không cần điện thoại, không cần trò chơi, chỉ cần một dòng nước và vài đứa bạn là đủ đầy cả tuổi thơ. Có những lần về muộn, bị mắng, bị đòn, nhưng hôm sau nắng lên lại quên hết, lại rủ nhau đi tiếp.
Sau này lớn lên mới hiểu, cái mình nhớ không chỉ là con sông hay cây cầu, mà là cái cảm giác tự do đến vô tư của những ngày chẳng nghĩ gì xa xôi. Giờ có đi qua Ninh Cường, nhìn lại dòng nước vẫn trôi, chỉ thấy mình đã khác. Còn tuổi thơ thì… chắc đã gửi lại đâu đó giữa những buổi trưa nắng năm nào.

27/04/2026

Có những nỗi buồn không có hình dạng, không gọi được tên… chỉ lặng lẽ nằm đâu đó trong lòng người xa quê.
Ngày nghe tin Trực Đại, Trực Thái, Trực Thắng sáp nhập thành Minh Thái, cứ ngỡ chỉ là một cái tên mới. Một sự thay đổi trên giấy tờ, trên bản đồ. Nhưng hoá ra, có những thứ khi đổi tên rồi… lại không thể gọi lại như cũ nữa.
Ngày bé, mỗi lần đi xa về, chỉ cần nghe ai đó hỏi: “Quê mày ở đâu?”, là trả lời ngay, dứt khoát: Trực Đại. Hay Trực Thái. Hay Trực Thắng. Mỗi cái tên là một phần ký ức. Là con đường làng đầy bụi chiều, là cánh đồng lúa nước trải dài, là tiếng gió thổi qua bờ tre, là dòng Ninh Cơ vỗ về những ngày hè oi ả.
Bây giờ… hỏi lại câu đó, có chút khựng lại.
“Quê ở Minh Thái.”
Nghe đúng… nhưng sao thấy lạ.
Không phải vì cái tên không hay. Mà vì trong cái tên mới ấy, có những điều cũ chưa kịp mang theo. Những buổi chiều chăn trâu gọi nhau í ới, những phiên chợ quê nhỏ xíu mà ấm áp, những con đò lặng lẽ chở người qua sông… tất cả dường như vẫn nằm ở một nơi nào đó mang tên cũ.
Người ta bảo, sáp nhập là để phát triển. Để lớn hơn, mạnh hơn. Điều đó đúng.
Nhưng với những người con đi xa, có một điều không ai nói: mỗi lần quê hương “đổi tên”, là một lần ký ức phải học cách thích nghi.
Vẫn là con sông ấy. Vẫn là cánh đồng ấy. Vẫn là mái nhà ấy.
Chỉ là… khi gọi tên lên, lòng chợt thấy thiếu đi một chút gì.
Một chút rất nhỏ thôi. Nhưng đủ để mỗi lần nhớ quê, lại thấy man mác.
Có lẽ rồi sẽ quen.
Rồi một ngày nào đó, Minh Thái sẽ trở thành cái tên thân thuộc như cách Trực Đại, Trực Thái, Trực Thắng từng là.
Nhưng sâu trong lòng, những cái tên cũ vẫn ở đó.
Không mất đi. Không thay thế.
Chỉ là… nằm yên.
Như một phần tuổi thơ.
Như một góc quê… không bao giờ sáp nhập

Address

Minh Thái
Tp. Hcm

Telephone

+84366675648

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when THÔN TRUNG CƯỜNG posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Category