27/10/2024
giác khi buông tay người mình yêu thương là cảm giác mà có lẽ không dễ gì nguôi ngoai được. Là năm tháng sau này không thể gặp mặt, không thể nói gì cùng nhau. Là buộc lòng kiềm nén nỗi nhớ để cho nhau bình yên sống cuộc đời còn lại.Ngày mà em quyết định rời xa anh là em biết cả cuộc đời sau này em sẽ phải sống trong nỗi nhớ. Nhưng anh ơi, em làm sao còn lựa chọn nào khác ngoài việc chấp nhận phải buông tay anh. Em cũng biết buồn, biết đau chứ, em thương anh đến vậy mà!Em biết ngày tháng sau này từng nỗi nhớ, từng kỉ niệm rồi sẽ thay nhau kéo về mỗi đêm. Rồi nỗi buồn sẽ lại dày vò em ngày này qua ngày khác. Rồi em sẽ phải tự mình gặm nhắm nỗi day dứt khi chẳng thể ở bên cạnh người mình yêu thương. Nhưng em phải làm sao khi biết rằng đoạn đường này mình không thể đi cùng được.Dù là người nói với anh lời dừng lại nhưng cũng đã hơn một lần em muốn anh nói với em câu “em đừng đi”, chỉ tiếc rằng chưa bao giờ em được nghe câu nói ấy. Em không muốn mình là lựa chọn, là rào cản trên đoạn đường anh phải bước qua. Ai mà chẳng tham lam được ở bên cạnh người mình yêu thương năm này qua năm khác. Em cũng vậy đấy thôi. Em đã từng cố chấp, từng không dám quay lưng, từng âm thầm chờ đợi. Nhưng cuối cùng vẫn chấp nhậnThêm bình luận...2.511 mình không là gì cả!Em vẫn chọn giữ lại hình ảnh anh trong tim mình. Vì em biết khoảng thời gian ở bên anh là thời gian đẹp nhất trong đời em. Anh từng thương em, từng đối đãi với em chân thành, từng quan tâm em thật lòng, từng vì em làm rất nhiều chuyện.Mình có “duyên” gặp nhau nhưng lại thiếu đi chữ “nợ” để được bên nhau. Để sau này mỗi lần nhắc về chắc chỉ còn những điều nuối tiếc