21/06/2025
Tạm biệt nhé – tụi mình của những năm cấp Ba.
Tự nhiên ngồi viết mấy dòng này, mình mới chợt nhận ra: hết năm học rồi thật đó hả? Mọi thứ trôi nhanh đến mức không kịp ngoảnh lại nhìn lần nữa.
Ba năm cấp Ba – không chỉ là ba năm học, mà là ba năm chúng ta lớn lên cùng nhau. Từ những đứa trẻ bỡ ngỡ trong ngày đầu đến nhận lớp, mà giờ đây đã trở thành những thanh niên, thiếu nữ tuổi 18 mang trong mình ước mơ và hoài bão để chuẩn bị bước vào kì thi quan trọng nhất thời học sinh. Mới hôm nào còn lóng ngóng tìm lớp, xếp chỗ, còn nhìn đứa kế bên mà thầm nghĩ “liệu có hợp gu chơi không ta?”. Giờ thì… nhìn nhau là chỉ muốn giữ lại thêm chút nữa.
Chúng mình đã đi qua đủ thứ cảm xúc: buồn có, vui có, buồn ngủ còn nhiều hơn nữa, Những buổi sáng mắt lim dim lê từng bước vào lớp, hay những ngày thầy, cô kiểm tra bài cũ bất ngờ mà cả lớp mặt đứa nào đứa nấy như muốn “biến hình” và cả những lần quên trực nhật chạy hối hả để không bị cờ đỏ bắt… Tất cả giờ nghĩ lại, thấy vui lạ thường.
Lớp mình – đôi khi lộn xộn, đôi khi hơi… lười học, nhưng là nơi nuôi dưỡng thứ tình cảm âm thầm không nói thành lời. Chúng mình có những lần cười đến đau bụng chỉ vì một câu nói ngớ ngẩn của Đào Anh, hay có những giờ thể dục cười ồn cả trường vì những trò vô tri mà đám con gái bày ra, có cả những dòng tin nhắn “ăn chơi nốt hôm nay, mai học thật” — rồi… không học.
Chúng mình đã lớn lên cùng nhau – không ồn ào, nhưng đủ sâu sắc để sau này nhớ lại, lòng sẽ chùng xuống một nhịp. Có những lúc tụi mình ước: “Ước gì học nhanh nhanh để nghỉ ngơi cho sướng.” Nhưng giờ sắp nghỉ thật rồi, tự nhiên chỉ muốn quay lại một ngày nào đó – dù là một ngày chán òm, hay ngày kiểm tra Toán cũng được, miễn là được ngồi chung một lớp, cùng nhau cười thêm lần nữa.
Sau hôm nay, sẽ chẳng còn ai la ầm “ai đi căng-tin không!” “Ê xuống căng-tin à mua dùm t với”, chẳng còn tiếng chạy vội vào lớp mỗi sáng, chẳng còn ai ngồi sau mượn bút, mượn vở… rồi không trả.
Sau hôm nay, mỗi người sẽ chọn cho mình một con đường riêng. Sẽ có những ngày bận rộn đến mức không kịp nhớ, nhưng t tin… có một buổi chiều nào đó, nghe tiếng ve, nhìn cánh phượng bay — ký ức về lớp học này sẽ ùa về, nguyên vẹn.
Cảm ơn vì đã cùng nhau tạo nên một thanh xuân của nhau.
Và nếu có thể, hãy giữ lại chút “ngốc nghếch, trong veo” của cấp 3 — để sau này, khi trưởng thành quá mỏi mệt, ta vẫn còn nơi để nhớ về mà mỉm cười.
Và lời cuối cùng mình xin chúc tất cả những bạn sĩ tử 2k7 nói chung và “MY LOVE” 12B1 nói riêng có một kì thi thật may mắn và thành công. Chúc các bạn gặt hái được những “quả ngọt” thật xứng đáng với sự cố gắng và nỗ lực của các bạn trong suốt 12 năm qua. Chúc chúng ta tất cả những điều tốt đẹp nhất🍀