Cháu Liên Cung Ứng Việc Làm

Cháu Liên Cung Ứng Việc Làm Liên hệ ngay 0976.468.832

01/01/2026

Nếu ngày xưa bước đi nhanh qua con đường mưa
Thì anh đã không gặp người
Nếu ngày xưa em nhìn anh nhưng không mỉm cười
Thì anh đã không mộng mơ
Nếu tình ta chẳng phải xa khi đang đậm sâu
Thì anh đã không đau buồn
Nếu lòng anh không còn yêu em hơn chính mình
Thì anh đã quên được em
Làm sao để đường xưa đừng in dấu chân anh mỗi ngày
Làm sao cho lòng anh thôi gọi tên em trong mỗi giấc mơ
Làm sao để mưa mùa thu đừng rơi khi anh đang nhớ em
Làm sao khi thấy mưa anh không buồn
Làm sao để quên niềm vui
Niềm hạnh phúc khi anh có người
Làm sao quên ngày chia tay
Lệ em rơi trên đôi mắt cay
Làm sao để thôi chờ mong
Làm sao tim anh thôi đừng mơ
Rằng ngày mai thấy em quay trở về
Nếu ngày xưa bước đi nhanh qua con đường mưa
Thì anh đã không gặp người
Nếu ngày xưa em nhìn anh nhưng không mỉm cười
Thì anh đã không mộng mơ
Nếu thời gian có quay về trước khi gặp em
Thì anh vẫn xin đi cùng
Nếu ngày xưa mưa mùa thu rơi trên lối về
Thì anh vẫn không vội qua
Làm sao để đường xưa đừng in dấu chân anh mỗi ngày
Làm sao cho lòng anh thôi gọi tên em trong mỗi giấc mơ
Làm sao để mưa mùa thu đừng rơi khi anh đang nhớ em
Làm sao khi thấy mưa anh không buồn
Làm sao để quên niềm vui
Niềm hạnh phúc khi anh có người
Làm sao quên ngày chia tay
Lệ em rơi trên đôi mắt cay
Làm sao để thôi chờ mong
Làm sao tim anh thôi đừng mơ
Rằng ngày mai thấy em quay trở về
Làm sao để quên niềm vui
Niềm hạnh phúc khi anh có người
Làm sao quên ngày chia tay
Lệ em rơi trên đôi mắt cay
Làm sao để thôi chờ mong
Làm sao tim anh thôi đừng mơ
Rằng ngày mai thấy em quay trở về

23/11/2025

Cắt đôi nỗi sầu, anh buông tay cắt đôi nỗi sầu
Anh cắt đi cả bóng hình, anh mang theo bên mình bấy lâu
Nỗi đau đã cạn, cơn mưa trong tim cũng đã tan
Anh bán đi mọi nỗi buồn, để chẳng còn gì ngoài thanh thản
Em ơi anh muốn, mỗi tối đến anh không phải thất tình
Muốn quên một bóng hình, em để lại trong tim
Anh không thể đếm, đã có bấy nhiêu đêm phải kiếm tìm
Kiếm thêm một lí do, cho cuộc tình không tên
Anh đã thức, thức xuyên đêm
Anh đã cố gắng để quên em
Nhưng anh biết trong con tim anh không đành
Màn đêm xuống, muốn buông tay
Sầu giăng kín nỗi nhớ đong đầy
Anh đang chết dần ngày từng ngày em ơi
Nhớ em rất nhiều, em ơi anh nhớ em rất nhiều
Anh nhớ hơn cả nhớ nhà, nhưng em đâu nhớ gì đến ta
Lúc yêu chẳng hiểu, khi chia li sẽ đau rất nhiều
Đau đến trong tận linh hồn, và cuộc đời một màu băng giá
Em ơi anh muốn, mỗi tối đến anh không phải thất tình
Muốn quên một bóng hình, em để lại trong tim
Anh không thể đếm, đã có bấy nhiêu đêm phải kiếm tìm
Kiếm thêm một lí do, cho cuộc tình không tên
Anh đã thức, thức xuyên đêm
Anh đã cố gắng để quên em
Nhưng anh biết trong con tim anh không đành
Màn đêm xuống, muốn buông tay
Sầu giăng kín nỗi nhớ đong đầy

21/11/2025

Anh cắt đi cả bóng hình, anh mang theo bên mình bấy lâu
Nỗi đau đã cạn, cơn mưa trong tim cũng đã tan
Anh bán đi mọi nỗi buồn, để chẳng còn gì ngoài thanh thản
Em ơi anh muốn, mỗi tối đến anh không phải thất tình
Muốn quên một bóng hình, em để lại trong tim
Anh không thể đếm, đã có bấy nhiêu đêm phải kiếm tìm
Kiếm thêm một lí do, cho cuộc tình không tên
Anh đã thức, thức xuyên đêm
Anh đã cố gắng để quên em
Nhưng anh biết trong con tim anh không đành
Màn đêm xuống, muốn buông tay
Sầu giăng kín nỗi nhớ đong đầy
Anh đang chết dần ngày từng ngày em ơi
Nhớ em rất nhiều, em ơi anh nhớ em rất nhiều
Anh nhớ hơn cả nhớ nhà, nhưng em đâu nhớ gì đến ta
Lúc yêu chẳng hiểu, khi chia li sẽ đau rất nhiều
Đau đến trong tận linh hồn, và cuộc đời một màu băng giá
Em ơi anh muốn, mỗi tối đến anh không phải thất tình
Muốn quên một bóng hình, em để lại trong tim
Anh không thể đếm, đã có bấy nhiêu đêm phải kiếm tìm
Kiếm thêm một lí do, cho cuộc tình không tên
Anh đã thức, thức xuyên đêm

19/11/2025

Cho hỏi chị đã đặt lịch hẹn trước chưa ạ? Nếu chị chưa đặt lịch hẹn trước thì không gặp được chủ tịch đâu.
- Phiền cô nói với ông ấy, Lâm Hạ Vy muốn gặp.
Nghe vậy ánh mắt cô lễ tân ánh lên tia do dự, nhưng cuối cùng vẫn nhấc điện thoại bàn, ấn số gọi thẳng lên văn phòng chủ tịch:
- Dạ, em là lễ tân tầng trệt. Có một cô gái nói muốn gặp chủ tịch. Cô ấy bảo tên là Lâm Hạ Vy.
Tôi không nghe rõ đầu dây bên kia nói gì, chỉ thấy cô lễ tân lúc thì “vâng ạ”, lúc lại “dạ, em hiểu” với vẻ mặt hết sức căng thẳng. Hai người trao đổi qua lại một hồi rất lâu, cuối cùng cô mới đặt ống nghe xuống, nhìn tôi nói:
- Chị đợi một lát, chủ tịch đang họp. Tôi dẫn chị lên phòng chờ.
- Cảm ơn cô.
Sau đó cô lễ tân đưa tôi vào trong thang máy, đi thẳng lên tầng 5 rồi dẫn tôi vào một căn phòng chờ. Căn phòng sáng sủa, mùi trà thảo mộc phảng phất trong không khí. Tôi ngồi xuống ghế sofa, ôm chặt túi xách vào lòng, đôi mắt dừng lại ở bức ảnh treo trên tường, trong ảnh là khung cảnh gia đình hạnh phúc của bố tôi và người phụ nữ, cùng đứa con riêng của họ. Ba gương mặt rạng rỡ, nụ cười chan chứa, tay trong tay như một mái ấm trọn vẹn. Khóe môi tôi bất giác cong lên nụ cười nhạt, nhưng trái tim lại run lên.
Thời gian trôi qua, tôi ngồi chờ không biết bao nhiêu lâu thì cánh cửa phòng mới mở. Bố tôi bước vào. Vẫn dáng người ấy, khí chất ấy, nhưng sau sáu năm, mái tóc đã điểm thêm vài sợi bạc. Bộ vest đen ôm gọn dáng ông, toát lên sự uy nghiêm, quyền lực của một người đàn ông từng trải và thành đạt. Ánh mắt ông dừng lại nơi tôi, lạnh nhạt đến mức xa lạ, như nhìn một người ngoài.
Sau sáu năm gặp lại, câu đầu tiên ông hỏi tôi:
- Vẫn còn biết mình có người bố này cơ à?
Bao nhiêu câu nói đã chuẩn bị trên đường đến đây bỗng nghẹn lại nơi cổ họng. Tôi chậm rãi hít một hơi, cố giữ giọng bình tĩnh:
- Nếu không phải vì bất đắc dĩ, con cũng chẳng dám đến gặp bố ngày hôm nay.
Nghe vậy, ánh mắt ông thoáng tối lại. Ông khẽ nhếch môi cười, nhưng trong tiếng cười ấy không hề có sự ấm áp, chỉ toàn chua chát và khinh bạc.
- Bất đắc dĩ? Sáu năm trước, tao đã cho mày lựa chọn. Hoặc bỏ cái thai đó, hoặc cút ra khỏi nhà. Mày chọn rời đi thì giờ còn tư cách gì mà trách móc tao?
Từng lời ông nói như dội thẳng vào ngực tôi, sắc lạnh hơn dao. Tôi ngẩng đầu nhìn ông, đôi mắt đã hoe đỏ nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh:
- Con không trách bố. Chỉ là hôm nay con đến vì con trai con. Nó bị tim bẩm sinh, cần được phẫu thuật gấp. Con đã chạy vạy khắp nơi nhưng không đủ tiền.
- Vậy hôm nay mày đến đây là để xin tao tiền phẫu thuật cho nó?
Tôi thẳng thắn gật đầu:
- Con biết bố trách con, giận con. Nhưng con xin bố, bố hãy cứu con trai con. Nó cũng là cháu ngoại của bố. Nó còn quá nhỏ, mới 5 tuổi thôi, bác sĩ bảo thằng bé cần phẫu thuật gấp, con thực sự không còn cách nào khác mới dám đến đây. Con xin bố, coi như bố giúp cháu một lần, coi như cho nó cơ hội sống.
- Cháu ngoại, mày nghĩ tao thừa nhận nó sao? Thằng bé ấy sinh ra v

19/11/2025

Từng lời anh nói như một lưỡi dao ché/m qua ngực tôi, nhẹ nhàng thôi nhưng má/u chảy thành sông. Cả người tôi khẽ run lên, nhưng tôi không dừng lại. Ngón tay siết chặt quai túi đến trắng bệch, từng bước một bước đi, cố ngẩng cao đầu, cố gắng để anh không nhìn thấy giọt nước mắt yếu hèn rơi xuống.
Thế nhưng càng kìm nén, nước mắt càng trào ra, nóng hổi lăn dài xuống gò má, rơi xuống bàn tay đang run rẩy. Tôi cắn chặt môi, lặng lẽ bước thật nhanh, để mặc trái tim quặn thắt và nhói đau đến nghẹt thở. Có điều đi được một đoạn tôi đã không thể kìm nén được mà ngồi thụp xuống một góc khóc nức nở, khóc đến nỗi đứt hơi khản giọng. Trên đời này, ngàn vạn cay đắng, khổ đau, tôi đều đã từng đi qua. Tôi luôn cho rằng chỉ cần mình cố gắng mạnh mẽ, cố gắng chịu đựng thì mọi chuyện sẽ qua đi. Bấy lâu nay, tôi luôn cố gắng ngụy trang thành một người phụ nữ kiên cường để che giấu vỏ bọc yếu mềm của mình. Ấy vậy mà mỗi khi đối mặt với Ngô Cảnh Lâm, dù tôi có cố gắng đến đâu cũng thành vô ích. Nhất là trong cái lúc tôi khổ sở thì anh giống như một con dao có thể đâm xuyên tôi, mổ xẻ tôi, khiến tôi không thể lành lặn được.
Thời gian trôi qua không biết bao nhiêu lâu, cuối cùng nước mắt dường như đã cạn, tôi đứng dậy bước đi tiếp. Có điều vừa bước đi được vài bước, trước mắt bỗng tối sầm, đôi chân bủn rủn như không còn chút sức lực. Rồi rất nhanh, bóng tối từ đâu kéo ập đến như thủy triều cuốn lấy tôi khiến tôi không còn biết gì cả. Trước khi chìm hẳn vào đêm đen, tôi nghe thấy tiếng giỏ quả rơi xuống đất, vang lên khô khốc, và hình như đâu đó trong không khí còn phảng phất một hương thơm rất quen thuộc.
Trong bóng tối mịt mùng, tôi có cảm giác mình đang rơi vào một cơn ác mộng quen thuộc… giống hệt như ngày tôi sinh Lạc Lạc năm nào. Khi ấy, xung quanh tôi ồn ào tiếng bước chân, tiếng dụng cụ va chạm loảng xoảng, bác sĩ và y tá vây quanh thành một vòng dày đặc. Nhưng tôi chẳng còn nhìn rõ được ai là ai, tất cả chỉ nhòe nhoẹt trong màn sương trắng xóa.
Có tiếng ai đó gấp gáp vang lên, dội thẳng vào màng nhĩ:
- Người nhà đâu? Mau gọi người nhà vào. Sao đi sinh mà lại chỉ có một mình thế này?

18/11/2025

vào
Nơi nào mà không có mặt trời
Cám đứng đó giữa khúc sông năm xưa
Cầm cái giỏ tép u buồn
Ngoài kia có Lý Thông vỡ mộng
Dưới gốc khế có bóng ai lê thế
Nhìn theo con chim bay về
Đằng xa có Maleficent ước mong hah hah hah hah
Về một thế giới tốt hơn sáng trời (thế giới mới hah hah hah hah, ah hah)
Những nhân vật tôi khát khao yêu đời (hah hah hah, hah hah hah)
Một miền xanh mới không còn bóng tối (xanh mới hoh)
Nhìn ai cũng đang chứa chan niềm vui (hoh hoh hoh)
Cò ơi mẹ Cám làm người xấu hoài chán quá à
Có cách nào hoàn lương được hông Cò
Có chứ theo Cò nè
Khoan khoan
Cho mẹ Cám nói một lời được hông
Tôi mang ơn nhiều lắm (hah hah)
Thứ tha cho tôi lỗi lầm (thứ tha cho)
Mặt trời đang lên để sớm mai kia là ngày mới (ngày mới)
Giữa bóng tối muôn trùng cần nhiều thêm yêu thương và nhân ái (la là la la là la la)
Lá la là
Trong nắng sớm ban mai ta yêu thương nhau chan hoà niềm vui
Há hà
Về một thế giới tốt hơn sáng trời
Những nhân vật tôi khát khao yêu đời
Một miền xanh mới không còn bóng tối
Cùng nhau chúng ta hướng theo mặt trời
Oh ey
Vui liên hoan nào ta ca vang là la lá la là la
Vô tư đi mình đi theo Chi nào ta hướng theo mặt trời
Vui liên hoan nào ta ca vang là la lá la là la
Vô tư đi mình đi theo Chi nào ta hướng theo mặt trời
Vui liên hoan nào ta ca vang là la lá la là la
Vô tư đi mình đi theo Chi nào ta hướng theo mặt trời
Vui liên hoan nào ta ca vang là la lá la là la
Vô tư đi mình đi theo Chi nào ta hướng theo mặt trời

14/11/2025

vì sao yêu nhau không đến được với nhau để giờ đây hai ta phải khổ đau ối giời ơi từng lời hứa từng khúc phát còn vang mãi vì sao yêu nhau không đến được với nhau bây giờ đây chúng ta lại phải đau người yêu tại sao không về ta thứ cho nhau một lần mất nhau tha rồi em ơi ta mất nhau thật rồi em ơi

Address

Yen Nguu

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Cháu Liên Cung Ứng Việc Làm posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Category